“Tôi chống phá thai” - một  lời chống án

 

 

Trưa nay tôi mở TV, t́nh cờ đụng nhằm đài quan ṭa Kevin Ross đang xử án. Tôi đang định đổi đài th́ nghe tiếng vị quan ṭa “’You’ gọi con chó của người hàng xóm của ‘you’ là kẻ hiếp dâm (rapist) à?”

Tôi thường không thích xem chuyện xử án nhưng nghe câu hỏi có vẻ ngộ nghĩnh, lại nghe tiếng cười rộ của cử tọa, nên ṭ ṃ theo dơi phiên ṭa.

Th́ ra diễn tiến của sự việc xoay quanh việc nguyên đơn, một vị nữ lưu có một con chó nhỏ đẹp xinh,  chưa từng biết sex là ǵ (theo nguyên đơn), đă bị con chó hàng xóm xấu xí ‘làm t́nh’ và mang bầu (cũng theo nguyên đơn). Nguyên đơn không muốn con chó nhỏ của ḿnh đẻ ra những chó con xấu xí giống bố của chúng nên đưa con chó của ḿnh đi phá thai rồi đâm đơn ra ṭa kiện chủ con chó xấu về tội ‘hiếp dâm’ và đ̣i bồi thường, tổng cộng lên tới 2 ngàn một trăm đô la, gồm tiền công phá thai là 3 trăm đô cho một thai chó, nhân 5 thai chó là 1 ngàn năm trăm đô, cộng 6 trăm tiền thuốc men.

Phiên ṭa có vẻ vui, không giống sự nghiêm trang, yên lặng của những phiên ṭa thường nhật, nhất là với  những tiếng cười gịn của cử tọa khi nghe quan ṭa hỏi nguyên đơn “Làm sao ‘you’ biết được t́nh cảm của hai con chó?” Nguyên đơn có vẻ lúng túng không trả lời được xuông xẻ câu hỏi này th́ bị cáo xen vào “Bà ta đă ‘nhân cách hóa hai con chó’”. Cử tọa cười c̣n to hơn.

Tôi nghĩ rằng trong số những người có mặt tại phiên ṭa có người hiểu ‘nhân cách hóa hai con chó’ có nghĩa là nguyên đơn cho hai con chó những đặc tính của con người, tương đương với con người nên bà ta mới hiểu được t́nh cảm giữa chúng; hoặc giả cũng có người cho rằng nguyên đơn đă tự hạ ḿnh xuống ngang hàng với hai con chó nên mới hiểu được t́nh cảm của chúng. Có lẽ thật như vậy v́ làm sao chủ con chó nhỏ biết được t́nh cảm của con chó nhỏ của ḿnh đối với con chó ‘xấu xí’  mà gọi con chó xấu là kẻ hiếp dâm.

Tổng quát th́ suốt phiên ṭa, nguyên đơn có vẻ lưu loát tŕnh bày tuy đôi khi phải cố gắng trả lời những câu hỏi b́nh thường nhưng có phần ‘khó chịu’ của quan ṭa. Bị cáo th́ dường như không biết tự biện hộ cho ḿnh như thế nào mà chỉ lặp đi lặp lại “Tôi chống phá thai”.

 Và kết quả phiên ṭa th́ có thể tất cả chúng ta đều đoán được. Chiếc búa gỗ đă gơ xuống mặt bàn báo quyết định bị cáo thắng kiện. Mọi người lại nhao nhao cười nói.

Xxx

Tôi nghĩ rằng kết quả của phiên ṭa trên không chỉ trả lại công lư cho cuộc sống, xua tan cái ‘phi lư của những hiện tượng cực đoan’, mà c̣n mạnh mẽ nói lên cái quan điểm đúng đắn của những người chống phá thai, tuy là đa số nhưng đang bị một h́nh thức ‘quyền lực’ áp chế trong nhiều xă hội.

Công giáo chống phá thai mạnh mẽ nhất. Phật giáo c̣n dạy tín đồ không giết đến cả con kiến. Trong lúc có một thiểu số tín đồ của cả hai tôn giáo này hùa theo cái quan điểm man rợ th́ vẫn có những giáo dân cũng như hàng giáo phẩm của cả hai tôn giáo đang cố gắng hàn gắn bớt những vết thương do tệ nạn này gây ra. T́nh cờ tôi đọc được hai bài báo trong nước đăng trên Vietnam.net viết về nạn phá thai đă đưa Việt Nam vào thang bậc 10 nước giết thai nhi nhiều nhất trên thế giới, tuy số liệu - theo bài báo - chỉ mới dựa vào những con số đếm được ở các nghĩa trang dành cho các vong hồn nhỏ.

Tôi xin tóm lược Bài 1 của tác giả Nguyên B́nh - Cẩm Quyên.

Tác giả cho biết ở nghĩa trang bào thai Anh Hài (Thừa Thiên - Huế) có hơn 42 ngàn sinh linh bị chối bỏ được chôn cất. Lúc tác giả ghé thăm nghĩa trang th́ 2 anh coi nghĩa trang là Trương văn Năng 50 tuổi, và Tống Viết Hiếu 47 tuổi, đang h́ hục đào băi đất đá làm huyệt chôn 12 thai nhi đă được gói ghém cẩn thận. Các anh lấp đất, cắm nhang, và cầu nguyện.

 Anh Năng dẫn tác giả lần lượt đi hết 3 quả đồi với chi chít những ngôi mộ nhỏ nhắn ngay ngắn được xây bằng bê tông, sơn trắng. Ở đầu mộ là cây Thánh giá ghi ngày tháng năm chôn các em, cũng coi là ngày sinh của các em. Giữa nghĩa trang có một tượng Đức Mẹ và một ‘cậu bé thiên thần’. Hai bên có những bia đá khắc những bài thơ ai oán như bài thơ của linh mục Phaolo ngày 11/4/2008:

“Em là thai nhi vô tội

Hiện thân là buồn tủi

T́nh yêu tắt lịm rồi

Núi đồi xa xôi

Một đêm lạnh trời sương

Em vấp ngă nơi đây

Em thiếp ngủ không hay

Lá rụng che phủ đầy…”

Theo anh Năng, nghĩa trang Anh Hài do một số linh mục Giáo phận Huế thành lập ngày 2/2/1992. Khi đó, đời sống xă hội phát triển, kéo theo nhu cầu dục vọng tặng cao, và t́nh trạng nạo phá thai lớn nên quí vị nghĩ đến việc đi nhặt bào thai chôn cất. Khi Giáo phận lập ban Bác ái Xă hội th́ nghĩa trang do ban này chăm sóc. Đây là nghĩa trang hài nhi đầu tiên tại Việt Nam và lớn nhất miền Trung.

Những năm đầu, nghĩa trang chỉ là những nấm mồ bằng đất sơ sài. Nhờ nỗ lực của hội Bác ái và sự giúp đỡ của các nhà hảo tâm, nay mộ được xây bằng bê tông. Có ngày nhận chôn trên 20 em và để tiết kiệm tiền bạc và đất đai, mỗi tuần chỉ xây một mộ mới và hàng chục hài nhi được chôn chung một mộ.

Mỗi ngày, anh Năng ‘hạ sơn’, lặn lội qua đ̣ sông Hương về thành phố Huế dạy Anh văn để kiếm thêm thu nhập. Chiều tối về nhà, hành trang của anh thường có thêm thai nhi mang về chôn cất. Anh nhận hài nhi từ các người t́nh nguyện gom góp hay chính anh đi lượm từ các gốc cây, thùng rác. Thời gian qua, số hài nhi được chôn cất đă lên tới trên 42 ngàn.

Ở Nha Trang có nghĩa trang Đồng Nhi. Và ở thành phố Pleiku (Gia Lai) cũng có một nghĩa trang tương tự với khoảng hơn 10 ngàn ngôi mộ vô danh bé xíu nằm lọt thỏm giữa núi rừng Tây Nguyên. Nghĩa trang này được linh mục Nguyễn văn An ở nhà thờ Đức An (thành phố Pleiku) khai sinh và trông coi từ năm 1992 nhưng nó chỉ thực sự nổi tiếng sau khi đón một hài nhi bị bỏ rơi vào đúng dịp Trung thu năm 2004.

Theo báo Thanh Niên trong một phóng sự năm 2008, hài nhi đă đủ chân tay được đưa tới cho linh mục Nguyễn văn An và được đặt lên một tờ báo. Bất ngờ, hài nhi đưa tay bấu chặt ngón tay của vị linh mục. Đó là hành động duy nhất của đứa bé xấu số trước khi từ giă cơi đời. Câu chuyện gây nhiều xúc động và có người viết nên bài thơ ai oán:

Con không có lời ru

Đưa con vào cuộc đời

để con được làm người

Con không có tiếng khóc chào đời

Và làm người như bao người.

Xin thắp lên cho con một ngọn nến

một nén nhang

cho ḷng con được ấm lên

trong ḷng đất lạnh t́nh người

Xin cắm cho con một cành hoa

Và một lời ăn năn dù chỉ là muộn màng.

------

Xin hăy thương con, đừng bỏ con

Con tội t́nh ǵ? Mẹ ơi! Cha ơi!

Xxx

Bài 2 viết về hai ngôi mộ như hai căn nhà nhỏ, sơn màu vàng, mái đỏ ở giữa cánh đồng xă Nghĩa thắng, Nghĩa hưng, Nam định. Người dân quanh vùng, những người đi làm đồng thường tránh xa hai ngôi mộ đó, cũng như họ thường tránh xa người đàn ông làm cái công việc quái đản này. Đó là ông Vũ Bao 60 tuổi, tóc trắng toát, râu dài ngang ngực.

V́ ṭ ṃ với câu chuyện, tác giả đă đến t́m hiểu về ông Vũ Bao và việc làm của ông. Ông làm nghề đi biển như bao người dân khác ở vùng này, và nổi tiếng nhờ tài câu cá vược. Không biết có phải ông có duyên với người chết hay không mà ông thường câu được xác chết. Mỗi lần câu được xác chết, ông không sợ mà vớt xác rồi an táng người xấu số cẩn thận. V́ vậy ở đâu có xác chết trôi, người dân cũng như chính quyền đều gọi ông làm giúp và ông làm miễn phí. Nơi ông ở là vùng theo đạo nên Cha xứ giao cho ông làm trùm kẻ liệt, khâm liệm cho giáo dân qua đời.

Năm năm trước, ông câu được một bịch ny lông ở bờ sông Tiêu. Ông lạnh người khi mở ra có cả chục hài nhi, có đứa chưa thành h́nh hài, có đứa đă đủ cả chân tay, mặt mũi. Đạo của ông cấm phá thai, ông làm đúng thủ tục như nhà thờ làm, cầu nguyện, rồi đem đi chôn. Và cái bịch ny lông đựng hài nhi cứ măi ám ảnh ông. Thế rồi một hôm, ông đi dọc con sông cạnh nhà, ngược lên thượng nguồn, và lượm được rất nhiều túi ny lông đen đựng hài nhi. Con sông dẫn đến thị trấn Đông b́nh, ông phục kích tại đây và phát hiện một người đàn bà ném những túi ny lông xuống sông vào chiều tối. Người đàn bà vốn là một bác sĩ đă về hưu, mở pḥng sản tư, chuyên nạo, hút, phá thai. Mỗi ngày, bà gom các hài nhi lại rồi ném xuống sông Tiêu. Từ đó, ông nảy sinh ư tưởng lạ: Làm ma cho các linh hồn bé bỏng.

Ông liên hệ với các bệnh viện, các pḥng sản tư trong huyện và đề nghị họ cung cấp các hài nhi để ông chôn cất. Lúc đầu, họ từ chối nhưng rồi họ hiểu ông nên đồng ư. Mỗi buổi chiều, họ mang hài nhi cho ông mai táng. Ông làm lễ rửa tội, xức nước thánh, và đặt tên cho các sinh linh theo họ Vũ của ông. Ông cho các hài nhi vào những tiểu sành, tṛn giống các bát hương, lớn nhỏ tùy theo hài nhi, gắn nắp bằng xi măng, chờ đêm xuống đem ra nghĩa địa. Việc chôn cất tốn đất, bị dân phản đối, nên ông xây hai ngôi mộ to để chứa hài nhi.

Ông đặt một ‘ḥm thư’ lớn trên cây nhăn trước nhà. Chiều tối, người ta đem hài nhi tới bỏ vào ḥm thư, khi th́ năm ba em, khi th́ cả hơn chục. Chái nhà của ông, liền với bếp, là nơi ông làm lễ rửa tội và ‘nhập quan’. Chiếc tiểu sành cuối cùng đă mang số 3155, số hài nhi được ông chôn cất. Ông thắp hương, đọc kinh, nói chuyện với các ‘con’ ḿnh “Con người sinh ra từ cát bụi, chết lại trở về với cát bụi. Các con không được nh́n thấy mặt trời, nhưng Chúa thấu hiểu nỗi đau của các con… Các con đừng oán hận những người trần gian…”.

V́ thiếu tiền, ông chưa gắn cửa vào nhà mộ nên hôm ấy trời mưa, các tiểu sành nổi lềnh bềnh. Theo ông Bao, phải vài chục ngàn mới lấp đầy hai ngôi mộ. Thường th́ sau khi nhập các hài nhi, ông ngồi bên thành mộ nói chuyện vui vẻ với các linh hồn. Ông bảo có những đêm, tụi nhỏ về phá ông, đứa th́ trèo lên bụng, ngoáy mũi, giật râu, có đứa khóc lóc, không cho ông ngủ.

Xxx

“Đừng oán trách những người trần gian…” Đó là lời khuyên của ông Vũ Bao đối với hơn 3 ngàn linh hồn hài nhi mang họ Vũ của ông. Cũng may, trong số những người trần gian vẫn c̣n một ông Vũ Bao, một anh Trương Văn Năng, một anh Tống Viết Hựu, và những linh mục như linh mục Nguyễn Văn An, cũng như một số nhà hảo tâm, đă góp phần lau đi những giọt nước mắt chưa thành h́nh của biết bao nhiêu trong số vô vàn những vong linh nhỏ.

 

Trần Bảo Kỳ lượm lặt