VASSULA THỊ KIẾN CUỘC KHỔ NẠN CỦA CHÚA GIÊSU
Thị kiến này trích trong Cuốn 1 “Sự Sống Thật Trong Thiên Chúa” giúp chúng ta suy gẫm về Sự Thương Khó của Chúa Giêsu trong Mùa Chay Thánh để sớm sám hối, đền tội và cầu nguyện cho thế giới được hòa bình.
ngày 9 tháng 11, năm 1986
(Chúa Giêsu cho tôi một hình ảnh Chúa bị đánh đòn.)
sau khi đánh đòn Cha rồi, chúng khạc nhổ vào Cha và giáng những đòn nặng nề lên đầu Cha khiến Cha choáng váng; chúng đá vào bụng Cha khiến Cha tức thở té xuống đất rên la đau đớn; chúng coi Cha như trò chơi, thay phiên nhau đấm đá Cha; người ta không còn nhận diện ra Cha được nữa; Thân Mình Cha bị rách nát và Trái Tim Cha cũng vậy; thịt Cha, bị rách bươm, lủng lẳng khắp châu thân;
một tên trong bọn nắm lấy Cha và kéo lê Cha đi vì đôi chân Cha không còn mang nổi Thân Mình Cha nữa; rồi chúng lấy một trong những tấm áo dài của chúng mà mặc cho Cha; chúng vừa lôi Cha tới phía trước, vừa đấm đá liên tục, đánh vào mặt Cha, làm dập mũi Cha[1], quấy nhiễu Cha; Cha lắng nghe lời chúng nhục mạ; con ơi, tiếng chúng vang lên những lời căm ghét và nhạo cười, làm tăng thêm chén đắng cho Cha; Cha nghe chúng nói, “lũ bạn bè của mày tụ tập ở đâu trong khi vua chúng nó đang ở đây với tụi tao, có phải tất cả người Do Thái đều phụ bạc như những tên này không? xem vua của chúng kìa!” rồi chúng lấy vòng gai làm vương miện đội cho Cha, con ạ, “thần dân Do Thái để tung hô mày đâu rồi, mày không phải LÀ vua sao? mày có biết cách đóng vai một ông vua không? cười lên! không được khóc, mày không phải là vua sao, vậy hãy hành xử như một ông vua đi”; chúng lấy giây thừng trói chân Cha lại rồi bảo Cha đi tới chỗ để sẵn thập giá dành cho Cha;
con gái, Cha không thể bước đi vì chân Cha đã bị trói lại rồi, do đó chúng xô Cha xuống đất rồi túm tóc Cha lôi về phía thập giá của Cha; Cha đau đớn quá đỗi, những phần da thịt còn dính lủng lẳng trên Mình Cha vì các trận đòn bị xé toạc ra;
chúng nới lỏng sợi giây thừng cột chân Cha rồi đá vào người Cha để thúc Cha đứng dậy mà tự nhấc gánh nặng của Cha lên vai; Cha chẳng còn nhìn thấy thập giá ở đâu nữa, vì mắt Cha đã phủ đầy máu từ những gai nhọn đâm thấu vào đầu Cha chảy xuống; thế là chúng nhấc thập giá lên đặt vào vai Cha, rồi đẩy Cha đi về phía các cổng; Ôi, con ơi, Thập Giá Cha phải vác nặng nề biết bao! Cha lần mò đường đi tới các cổng, dưới sự hướng dẫn của ngọn roi ở phía sau, Cha cố gắng nhìn đường đi qua dòng máu đang làm cay xé mắt Cha;
rồi Cha cảm thấy có ai đó lau mặt Cha; trong cơn đau đớn cực độ, các phụ nữ tiến tới lau lên mặt sưng húp của Cha, Cha nghe họ than khóc thảm thiết, Cha cảm thấy thương họ, Cha thốt ra, “Phúc thay cho các con! Máu Cha sẽ rửa sạch mọi tội lỗi loài người; này hỡi các con, đã đến giờ các con được cứu rỗi”;
Cha cố sức bước lết tới; đám đông trở nên cuồng loạn; Cha không thấy được người bạn nào quanh Cha cả; không một ai có mặt ở đó để an ủi Cha; nỗi thống khổ của Cha dường như cứ tăng lên khiến Cha phải ngã xuống đất; quân lính sợ Cha tắt thở trước khi đóng đinh, nên ra lệnh cho một người tên là Simon vác Thập Giá đỡ Cha; đây không phải là một cử chỉ nhân ái hay xót thương gì đâu, con gái ạ; chẳng qua chúng chỉ muốn cho Cha sống để đóng đinh Cha mà thôi;
khi lên đến Núi, chúng xô Cha xuống đất, giật phăng quần áo Cha ra, bỏ mặc Cha trần truồng cho mọi con mắt nhìn Cha, những vết thương của Cha lại toác ra và Máu Cha chẩy tuôn xuống đất; quân lính đưa cho Cha rượu pha với mật đắng; Cha từ chối, vì trong thâm sâu, Cha đã đầy những cay đắng do kẻ thù dành cho Cha rồi; chúng vội đóng cho đanh xuyên qua cổ Tay Cha trước, rồi mới đóng vào Thập Giá, sau đó, chúng kéo giãn thân mình dập nát của Cha xuống để đóng đanh suốt qua hai bàn chân Cha một cách hung bạo; con ơi ! Ôi, con ơi ! đau đớn biết bao! cơn hấp hối khủng khiếp dường nào! Ôi, nỗi thống khổ của linh hồn Cha! bị những người thân yêu bỏ rơi, bị chối bỏ bởi Phêrô, là người mà trên đó Cha sẽ thiết lập Giáo Hội Cha, Cha bị cả các bạn hữu còn lại chối bỏ, bị bỏ lại trơ trọi một mình, bỏ mặc cho quân thù địch; Cha đã khóc, vì lòng Cha ngập tràn đau đớn xót xa;
quân lính dựng đứng Thập Giá Cha lên đặt vào lỗ (đào sẵn); Từ trên Thập Giá, Cha đưa đôi mắt xưng húp nhìn xuống đám đông, Cha khó lòng mà nhìn thấy được, Cha để ý nhìn mọi người; giữa đám người đang nhạo cười Cha, Cha chẳng thấy được một người bạn nào; không một ai có mặt để an ủi Cha; “Lạy Chúa Trời Con! Lạy Chúa Trời Con! sao Chúa bỏ Con?”; Cả những người đã từng yêu mến Cha giờ đây cũng bỏ rơi Cha;
Cha đưa mắt về chỗ Mẹ Cha; Cha nhìn Mẹ và hai Trái Tim Chúng Ta tâm sự, “Con xin trao phó cho Mẹ các con yêu quý của Con để chúng cũng được làm con của Mẹ, Mẹ hãy làm Mẹ của chúng”;
mọi sự sắp được hoàn tất, ơn cứu độ đã tới gần; Cha thấy bầu trời mở ra, và mọi thiên thần đều đứng nghiêm mình, tất cả đều đứng trong thinh lặng, “Lạy Cha, Con phó Linh Hồn trong tay Cha, giờ đây Con về cùng Cha”;
Cha, Giêsu Kitô, đã đọc cho con viết về nỗi thống khổ cực độ của Cha;
Vassula, hãy vác[2] Thập Giá của Cha, hãy vác đỡ cho Cha! Thập Giá của Cha kêu gọi Bình An và Yêu Thương; Cha sẽ chỉ Ðường cho con vì Cha yêu con, con gái ạ;
Lạy Chúa là Đấng ngự giữa chúng con, Xin chăn dắt chúng con; Xin Chúa đặt Ngai Vàng Vương Đế Chúa Giữa Vườn Nho của Người, để chỉ đạo chúng con. Lạy Chúa Cực Thánh trên hết mọi sự thánh thiện, Xin thanh tẩy chúng con, để chúng con bảo toàn Ngôi Nhà và Vườn Nho của Chúa. Xin Chúa thương yêu can thiệp và bảo vệ Cây Nho do Bàn Tay Mặt Chúa đã vun trồng. Chúng con đã không làm tròn bổn phận Chúa trao, Nhưng chúng con biết, tin, và cậy, Rằng Chúa sẽ mở rộng cửa, Để Dòng Sông Sự Sống chảy vào Vườn Nho của Chúa, Để một lần nữa Cây Nho sẽ đâm chồi nảy lộc, Và sinh hoa kết trái, Trở thành cây Nho Vương Đế, Vương Đế hơn bao giờ hết từ trước đến nay, Bởi vì Thần Khí Chúa Là Đấng Ban Sự Sống, Sẽ che bóng mát cho Cây. Amen.