ĐẾN MÀ XEM
Cách đây khá lâu, một người bạn gởi cho tôi 2 DVD về Sinh hoạt giới trẻ Tây Nguyên Việt Nam hướng về Đại hội giới trẻ Sydney, Úc năm 2008, kèm theo lời nhắn “Xem đi! Thương lắm!” Tôi đă xem đi xem lại nhiều lần và thấy ‘thương thật’. Tôi định viết một bài để diễn tả t́nh cảm của ḿnh th́ đùng một cái, tôi mang bạo bệnh; việc viết lách đành phải hoăn lại.
Cũng chính trong thời gian tôi được chữa bệnh, những cảm nhận giữa sự sống và sự chết, cùng với những h́nh ảnh sinh hoạt của giới trẻ Tây Nguyên mới in trong đầu tôi, đă chuyển đổi khá nhiều cách nh́n cuộc sống của tôi, cách nh́n cuộc sống của gần 70 năm thăng trầm của chính ḿnh, ḥa cùng những thăng trầm của Giáo hội và của đất nước trong giai đoạn lịch sử vừa qua.
Tôi phải thú nhận rằng lửa của tàn phá, máu của đồng bào đổ ra trong 2 cuộc chiến vừa qua trên quê hương Việt Nam, đă khiến cho tim tôi như chai lại. Tôi đă nh́n những chết chóc, cũng như những nghịch cảnh với cặp mắt như dửng dưng, v́ rải rác trong đại gia đ́nh tôi cũng có những chiếc khăn tang chinh chiến; c̣n nghịch cảnh th́ quá nhiều, đến với chính tôi, với đồng bào tôi, và với đồng đạo tôi. Tôi đă tưởng rằng sẽ chẳng bao giờ c̣n biết cảm động nữa. Vậy mà những h́nh ảnh sinh hoạt của giới trẻ Tây Nguyên đă có thể tác động đến đời sống t́nh cảm của tôi, đă ‘trẻ hóa’ trái tim tôi, đă có thể lại khơi nguồn tuyến nước mắt của tôi, và dường như tôi lại t́m được hay ít ra, đă nh́n thấy sự hy vọng nhiều mặt trong cuộc sống. Quả thực, tôi vừa mừng vui, vừa rơi lệ, khi được nh́n thấy những sinh hoạt đầy ư nghĩa của những đồng bào miền Tây Nguyên Việt Nam, từ các đấng chăn chiên đến các giáo dân trẻ trung đầy nhựa sống, trong 2 DVD này.
Trong một không gian giới han của núi rừng Kontum, không âm u mà thông thoáng, không giả tạo mà tự nhiên, hơn 2 ngàn thanh thiếu niên nam nữ, và cả người lớn, chắc chắn là cả thân nhân của họ, nghiêm trang, trật tự mà không g̣ bó, thành kính chăm chú hiệp thông thánh lễ. Từ những khuôn mặt thân thương ấy, tôi thấy như toát ra một biểu hiện quyết tâm sắt đá, một niềm tin mănh liệt, khiến tôi tin rằng ánh sáng của Chúa Kitô đă tỏa sáng ra từ tâm hồn họ, và tâm hồn họ đă trở nên những đền thờ trang trọng và kiên cố để Chúa Thánh Thần ngự.
DVD quay cảnh Thánh lễ khiến tôi xúc động mạnh. Một rừng người nho nhỏ trong y phục cổ truyền đang dâng lên Thiên Chúa những lời ca đầu lễ trong lúc Đức Cha phụ trách Giáo phận đi sau Thánh giá tiến lên bàn thờ. Cái rừng người nho nhỏ ấy, tuy xa mà không lạ, chính là các anh chị em của tôi, của chúng ta, chính là con cái Chúa, là con cái mới của Chúa.
Khi giáo dân dâng của lễ th́ trời bắt đầu mưa, mái che bàn thờ không đủ lớn, nhưng mặc cho những giọt mưa nặng hạt rớt trên đầu, thấm vào kẽ tóc, chảy dài xuống mặt, luồn vào cổ hoặc rớt xuống hai bên má, hơn mười thanh niên nam nữ theo điệu nhạc, uyển chuyển tiến lên bàn thờ. Họ bưng trên tay những cây nến thắp sáng, những thố trái và cây, những sản phẩm do chính bàn tay của họ vun trồng, tạo ra,
Tôi nh́n quanh - như chính tôi đang cùng với đám đông tham dự Thánh lễ đáng nhớ ấy - một số ít người lớn có áo mưa, một số ít các em có tấm che th́ căng trên đầu cùng vài bạn bè chui vào giữa, nhưng tuyệt nhiên không có sự xáo trộn, mọi người vẫn ở nguyên vị trí, vẫn giơ cao tay, vẫn cúi rạp ḿnh, theo tŕnh tự của buổi lễ. Khi nghe tiếng ai đó ‘Hay thật! Đến lúc rước lễ th́ tạnh mưa’, tôi đă giơ tay lau nước mắt, như một vài cô gái Tây Nguyên giơ tay vẹt tóc qua một bên để rẽ đường cho nước mưa chảy xuống.
* * *
Mở đầu đêm văn nghệ, Đức Cha phụ trách Giáo phận Kontum đă phát biểu, nói lên phần nào lư do tổ chức buổi Họp Mặt. Th́ ra, chính v́ số hơn năm mươi giáo dân trẻ bị từ chối cấp visa vào nước Úc tham dự Đại Hội Giới Trẻ Sidney mà Đức Cha, cũng như các linh mục, tu sĩ trong phái đoàn đă cùng ở lại và rồi tổ chức họp mặt tại chỗ, vùng Tây Nguyên thân thương của đất nước.
Sau lời tuyên bố khai mạc Buổi Văn Nghệ của Cha đại diện, Đức Cha, trong y phục Tây Nguyên dễ mến, đă tiến lên sân khấu, ‘điệu nghệ’ đánh hồi trống mở màn. Rồi những màn múa. Rồi những bài ca bằng tiếng Tây Nguyên, bằng tiếng Kinh. Rồi chính Đức Cha cũng ca, cũng múa. Nh́n Ngài múa mà tôi thấy vừa vui, vừa thương - dường như Ngài không thuộc bài, các động tác của Ngài chậm hơn các động tác của các bạn trẻ v́ Ngài c̣n phải liếc nh́n họ để bắt chước. Tất cả đă đem đến cho tôi một cảm nhận mà dường như tôi chưa từng gặp một lần - phải chăng con tim tôi đang nức nở.
Quả thật vậy, những lời ca tuy mộc mạc nhưng chân t́nh, những giọng hát tuy không điêu luyện nhưng dễ rung động ḷng người, những điệu múa tuy không lả lướt nhưng dễ lưu lại trong trí nhớ chúng ta. Tôi phục Đức Cha và các cha quá - các vị đă dùng tiếng Tây Nguyên lưu loát để cử hành Thánh lễ, giờ đây các vị lại cùng đồng ca với giới trẻ Tây Nguyên bằng chính tiếng nói của họ. Riêng tôi, tôi tưởng như tôi có thể hiểu được lời kinh, tiếng hát của họ. Phải chăng nhờ ơn Thiên Chúa, nhờ sức mạnh của Chúa Thánh Thần mà họ đă t́m về với Chúa, đă họp lại với nhau, để tất cả chúng ta cùng nói một thứ tiếng - tiếng Thương Yêu trong Chúa Kitô.
Chắc chắn tôi chưa thể diễn tả hết những nét đặc biệt của Buổi Họp Mặt của giới trẻ Tây Nguyên, trong đó họ đă biểu diễn nét Văn Hóa Cồng Chiêng Tây Nguyên, nét Văn Hóa đă được công nhận là Di Sản Văn Hóa Thế Giới khoảng tháng 3 năm nay. Làm sao tôi có thể diễn tả được sự hy sinh của họ khi đến với Chúa trong một bối cảnh mà cuộc sống vẫn c̣n những đám mây đen.
Xin cám ơn Đức Cha. Xin cám ơn Ban Tổ chức. Xin cám ơn các bạn trẻ. Tôi cũng xin cám ơn một số bạn bè Phật tử đă góp một bàn tay giúp cho việc tổ chức được thành công và mang lại nhiều ư nghĩa hơn, v́ đến một đỉnh điểm nào đó, tôi nghĩ rằng tâm hồn chúng ta có thể cùng chan ḥa hướng về điều Thiện, hướng về T́nh Thương để giúp đem lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho mọi con dân Việt.
Thánh lễ này, buổi văn nghệ này đă giúp tôi thấy được Lửa Yêu Thương của Chúa Kitô vẫn tỏa sáng trong tim nhiều người, dù trong khó khăn thử thách, dù trong thiếu thốn nhiều bề. Lửa Yêu Thương này đă hâm nóng trái tim tôi mà tôi đă tưởng rằng sẽ măi măi nguội lạnh v́ những tác động của cuộc sống.
Quả thực, chính tôi đă xem thấy - Và tôi đă thương. Tôi cũng hy vọng rằng nhiều người trong chúng ta sẽ xem - Để thấy - Và sẽ thương.
Trần Bảo Kỳ