WHO IS JULIA KIM?
|
|
"The amazing Love of God saved me from death and gave me a new life"
Early happiness taken away by the war
I was born on March 3, 1947 in Naju as the first child of the family. Until I was four, my life had been a continuation of happiness. I was the darling child in the family.
Happy days were over, however, when the Korean War broke out. My father and grandfather were killed during the war, and soon my younger sister died, too. My mother and I were the only survivors. We had to struggle with extreme poverty and other difficulties. In 1972, I married Julio Kim, who was the eldest among eight. I became the mother of two sons and two daughters.
I had to discontinue my study during the junior high school because of poverty, even though I was anxious to study more. Instead, I had to work hard to support my brother-in-law's education.
|
|
|
|
|
Julia ( left ) with her aunt |
Julia ( right ) with her mother |
20 years old |
Marriage
When they had 2 children
Crisis in health
I was four months pregnant with my third baby. While I was doing housework, carrying my second baby on my back, there was some bleeding. I went to a gynecologist, who said that the baby in my womb was dead and that I needed surgery. I refused to believe that the baby was dead. The doctor then asked my husband if he wanted me to live or die. I was tied to the surgery table and was operated on. It was the beginning of my sufferings.
I had a second surgery seven days later. One day after the second surgery, I was almost dead and was moved to a larger hospital. Three days later, I regained consciousness, but remained in a serious condition. I tried many things to improve my health, but none of them helped. The gynecologist said that it might help if I had another baby. After much difficulty, I became pregnant.
Labor began in the ninth month of the pregnancy, but the baby could not be delivered. The doctor suggested a Caesarean operation, but my mother-in-law insisted on a natural birth. To obey her, I continued suffering terrible pains for the next two months. My mother could not watch me in that condition any longer and brought some medicine from a herbal doctor. I took the medicine and delivered the baby in the eleventh month of the pregnancy. I lost a large quantity of blood and became unconscious.
Two weeks later, my mother-in-law came and told me to go out and buy some rice. While I was returning home with the rice, I found myself bleeding again. Severe pains continued through the night, and my feet became swollen. I cried a lot when I was alone.
One day when the baby was four months old, I was doing some laundry at a creek and, suddenly, found the baby being swept away in the creek. I plunged into water and pulled the baby out. Soon, I got a fever and severe pains in my belly. The doctor said that I had appendicitis and sent me to a larger hospital in Kwangju. Test results showed that I had inflammation in the pelvis, appendicitis, pregnancy outside the womb, and a fever. I seemed to be nearing death. I felt like going to the bathroom, but, instead, was taken to the operating room, and the surgery began.
For one week after the surgery, I was throwing up what I ate. I had trouble walking to the bathroom. Nurses complained that I was exaggerating and kicked me on my legs. After I came home, pains became worse.
About a month after the surgery, something was coming out together with blood and pus from where the surgery was done. Rosa, my eldest daughter, was crying loudly and screamed, "Mommy! Your intestines! What should we do? Mommy! What should we do?" We embraced each other and cried. We found out that it was the gauze that doctors forgot to remove during the surgery.
I visited a country clinic every day. Blood and pus continued flowing out for three months. I went back to the larger hospital where the operation had been done. Doctors said that, because of substantial inflammation, I needed another surgery. I refused, because I did not have money. I continued visiting the country clinic, and the pains continued.
The condition was worsening, and pains were becoming unbearable. I was hospitalized again, but it was too late. The doctor said, "We did our best. Go home and eat delicious food." He found a widespread cancer in my body. When he tried to show it to my husband, I was startled and stopped him. I thought I would rather die than show the cancer to my husband.
After hearing the death sentence at the hospital, I came home but did not give up. I did not want to dishearten my mother who had only me to depend on since when she was 27. I struggled, but could not even stand or sit. The parts of my body which were touching the floor were hardening. My mother and husband took turns to massage me, but my body was becoming colder. The blood pressure was 50 over 40. I could not eat or drink. Because of problems in my veins, I could not even get I.V. injections.
Despite all that, I was still alive. Several women belonging to a Presbyterian church took me to their church and brought me back home several times, even though I wanted to go to a Catholic church. One day two Presbyterian women visited me and consoled me. When they were leaving, they said to each other outside the room, "What a pitiful woman! Life is precious, but she would be helping her family by dying." "That's right! Why didn't I think of that?" I prepared cyanide and wrote seven letters - to my mother, husband, four children, and whoever might be my husband's next wife.
Light shines at long last
As I was thinking about my father and about to carry out the plan, my husband suddenly came home from work - earlier than usual - and said, "Honey! Let's visit a Catholic church today." So, we went to a Catholic church in Naju.
To the priest, I said:
"Father! If there really is God, He is too cruel. Why should I drink this bitter cup (= death)? What did I do to deserve it?"
I thought it was not fair. I thought that I had lived a good life despite so many adversities. I had helped many beggars, I had not confronted those who had hurt me . . .
Then, the priest said,
"Ma'am, you are receiving graces through your body. Even I have not received such graces. Believe what I say."
When I heard these words from the priest, I believed and responded by saying, "Amen." At that moment, my body, which had been cold like a rock, was becoming hot and I was sweating all over my body. The Holy Spirit was working in me. We decided to become Catholics and bought several items at the Parish gift shop. I placed a statue of the Blessed Mother and a rose on my clothes chest and lit a candlelight. I began to pray.
On the third day, I heard the voice of Jesus: Approach the Bible. The Bible is My living Word. I opened the Bible immediately and was reading Luke 8:40-48. It was about a woman who had a hemorrhage for twelve years. She had the faith that if she touched the tassel on the Lord's cloak, she would be healed. When she touched Him and was healed immediately, Jesus said to her, "Woman, your faith has saved you. Go in peace." There also was the story about Jairus' daughter. The Lord told Jairus, "Do not be afraid; just have faith, and your daughter will live." Because Jairus believed Jesus, his daughter lived again. I believed that these words were for me also and, with a firm belief, responded with "Amen!" At that moment, I was completely cured of the cancer and all the accompanying illnesses.
I felt like running or even flying. I began going to the Catholic church and also opened a beauty parlor. I joined the charismatic movement and the Legio Marie. My life was filled with joy and love.
The Lord opens the gate of Heaven after my repentance
It was December of 1980. During an overnight prayer meeting, the leader said, "Tonight someone will receive special graces." I believed that it would be realized to me also. At about 3 a.m., the leader asked people, "What do you want?" Immediately, I prayed fervently, "Lord, I want to grow spiritually. I want my spiritual growth." In response, the Lord showed me extremely surprising scenes. I was so surprised that I felt as if my body was becoming paralyzed.
What the Lord showed me was a replay of everything that had happened in my life - I was beaten numerous times by an uncle while working in his home; I was working in a factory day and evening every day without ever receiving pay; I was beaten up by several women who were doing business with me, because they did not want to return to me the money that I had invested in the business; I was mistreated many times, because my father was not alive; and many other happenings that I did not want to remember. I began crying bitterly, realizing that, humanly speaking, it would have been impossible for me to have lived thus far, but it was the Lord Who has kept me.
I also prayed for those who inflicted pains on me: Lord, have mercy on those numerous people. They did what they did because of me. They were Your instruments for tempering me. Therefore, they are victims because of me. I could not help crying wildly, because I realized that they suffered harms because of me. "Lord! Forgive this sinner. Forgive this sinner . . ." I kept asking for forgiveness.
While I was deeply repenting and asking for forgiveness, the gate of Heaven suddenly opened and a bright light poured down upon me. I also heard the following words three times: The gate of Heaven is open. I became a very little, lowly person and prayed anxiously, "Lord, open my heart further. Open it more."
Until then, I had thought that I had lived a good life and had never made any mistake. Such pride was replaced by a deep realization that I was the greatest sinner. My body hardened again. I came home, supported by others. While lying down, I prayed, "Lord, whether I live or die, I leave it to You." I offered up myself to the Lord.
The Lord's call to a mission
Three days later, I heard the Lord's voice again: Daughter! God has worked in His servant's heart. Get up hurriedly! I will make Myself known through you, who are unworthy.
When I heard these words, I was so surprised that I stood up right away. I knew that I was healthy again. I felt like flying. The Lord resurrected three days after death. He raised me up on the third day of my illness and repentance. "Yes, Lord! I am totally Yours. Use me according to Your Will."
For the next three years, the Lord allowed me everything that I wanted - even those things that I had in my mind only briefly. At every moment, the Lord showed me that there was nothing that was impossible to God.
The Lord also let me see the inside of other people's minds and understand the nature of others' illnesses. Because of this, I felt unbearable pains. The Lord showed me that those who were doing the Lord's work and were thinking that they were close to Him were inflicting greater pains on Him and crucifying Him with bigger nails. I prayed hard for them.
When Jesus was entering Jerusalem riding a donkey, many people were welcoming Him placing palm leaves and their clothes in front of the donkey. What if the donkey thought that people were welcoming him instead of the Lord? What will happen to Jesus Who is riding the donkey, if the donkey jumps up and down with joy? Yes, while we work to make the Lord known, we can fail to be humble and think that we are the ones who are doing the work. Then, we will make the Lord fall on the ground. The thought that this can happen to me also sent a chill down my spine. When I was participating in the charismatic movement, many people liked me and made me stand in front of people. But now I wished that I could work in humility and hiding. I prayed, "Lord, I saw enough. Please do not show me any more. If it can be of any use for the conversion of sinners who are crucifying the Lord, I will gladly live a life of suffering." "Lord!, I am so unworthy, but, if it can be of even the tiniest help to the Lord's Work, I will gladly offer up my sufferings." So, I consecrated myself and my sufferings for the conversion of sinners.
Since that time, I received extreme pains numerous times. Three years later, I was preparing for death again. While I was going to the Holy Hour prayer meeting in Kwangju, I prayed, "Lord, I am Yours, if I die. I am Yours, if I live. Your Will be done." During the prayer meeting, I was completely healed.
Since then, the Lord allowed me more sufferings and restored my health as needed. From June 30, 1985, the Lord gave us His Mother's tears and tears of blood through her statue in our home and, later, fragrant oil through the same statue. He also sent us many messages that are necessary to all of us.
The family before The Blessed Mother's statue.
The Lord also revealed visible changes in the Sacred Host and caused the descent of the Sacred Host in the Chapel in Naju on several occasions, because so many children do not accept that the Lord comes to us as our Food because of His Love for us. I, a sinner, only hope and pray that all will amend their lives according to the Blessed Mother's messages, come aboard the Mary's Ark of Salvation, and be saved. What I want for myself is to live in hiding, looking after the deserted in the world. Glory be to the Lord alone!
Lord, my Light and my Savior! Love is beautiful and sweet, but also is sacrifice and sweat. To make a beautiful flower of love blossom, I want to love even the bitter cold of winter and offer up the pains that visit me without ceasing, imitating the martyrs. I wish to be a comforter for You like a grain of wheat that falls to the ground and dies to bear many fruits
Tiểu Sử Chị Julia Kim.
|
|
Julia sanh năm 1947 và kết hôn với anh Julio từ năm 1972. Họ đă lănh nhận Bí Tích Thánh Tẩy ngày Chủ Nhật Phục Sinh năm 1981 cùng với bốn người con tên là Rosa, Tôma, Têrêxa và Philip. Trước khi gia nhập giáo hội Công Giáo họ đă thử t́m lối đi ở vài nơi khác -- đặc biệt là với một giáo phái Tin Lành. Sau cùng họ đă chọn Giáo Hội Công Giáo v́ Công Giáo có vẻ đáp ứng khát vọng của họ hơn cả.
Trước khi Đức Trinh Nữ nhỏ lệ qua thánh tượng Đức Mẹ, th́ Julia chia sẻ thời giờ của chị cho công việc nội trợ và tiệm trang điểm phụ nữ của chị (mà sau này chị bỏ để tận hiến cho công cuộc phục vụ Đức Mẹ) và cho các hoạt động tông đồ khác trong giáo xứ " Đức Mẹ Mân Côi" tại Naju. Pho tượng Đức Mẹ nhỏ lệ là do một người bạn tên Lubino Park tặng cho gia đ́nh chị. Lubino bị sưng cuống phổi từ lâu khi ông ta chăm sóc bệnh nhân trên một ḥn đảo. Lubino xin chị Julia giúp đỡ và chị đă cùng cầu nguyện với Lubino trong ba ngày. Sau mấy ngày cầu nguyện, Lubino được khám nghiệm và bác sĩ tuyên bố ông ta hoàn toàn khoẻ mạnh. Vui mừng khôn xiết, Lubino muốn biếu chị một món quà để tạ ơn, và xin chị tự chọn lấy một món quà tôn giáo bày bán trong tiệm sách nhà thờ. Julia chọn bức tượng Đức Mẹ. Kể từ khi pho tượng nhỏ lệ lần đầu tiên đến nay, Lubino là người trợ tá chính giúp đỡ Julia và các khách hành hương đến viếng nhà Nguyện.
Chứng tá của Chị Julia Kim
T́nh Yêu lạ lùng của Thiên Chúa
đă cứu thoát tôi và ban cho tôi một cuộc sống mới
Nh́n về quá khứ, đầu óc tôi bàng hoàng v́ sự Quan Pḥng của Thiên Chúa.
Chiến tranh cướp mất hạnh phúc của tôi
Tôi sanh ngày 3 tháng 3, 1947 tại Naju, là con gái đầu ḷng trong một gia đ́nh Triều Tiên. Đời tôi gồm một chuỗi dài những ngày hạnh phúc cho đến năm bốn tuổi. Tôi rất được cưng chiều trong gia đ́nh.
Tuy nhiên, hạnh phúc qua mau khi chiến tranh Triều Tiên bùng nổ. Cha và ông nội tôi đều bị giết trong chiến cuộc, và rồi em gái tôi cũng chết luôn. C̣n lại chỉ có một ḿnh mẹ và tôi thôi. Chúng tôi phải vật lộn với cơn túng quẫn nghiệt ngă và bao nhiêu khó khăn khác. Năm 1972, tôi kết hôn với anh Julio Kim, là anh cả trong một gia đ́nh 8 người con. Chúng tôi được 4 con: hai trai và hai gái.
V́ nghèo túng, tôi phải thôi học ở bậc trung học cấp một mặc dù tôi muốn học thêm. Trái lại, tôi phải làm lụng vất vả để cho em chồng tôi được đi học
Julia (trái) với D́
Julia (phải) với Mẹ
Julia hồi 20 tuổi
Khủng hoảng sức khỏe
Tôi có thai đứa con thứ ba được bốn tháng. Khi làm những việc vặt trong nhà, tôi thường "gùi" đứa con thứ hai trên lưng, bỗng tôi bị băng huyết. Một bác sĩ sản khoa khám bệnh cho tôi. Ông nói rằng đứa con trong bụng tôi đă chết, và tôi cần phải giải phẫu. Tôi từ chối không tin là đứa con trong bụng tôi đă chết. Bác sĩ bèn hỏi chồng tôi là anh muốn cho tôi sống hay chết. Tôi bị đưa lên bàn mổ, và họ cột tay chân tôi lại. Từ đây khởi sự những ngày đau khổ của tôâi.
Bẩy ngày sau, tôi phải giải phẩu lần thứ hai. Tôi gần chết, và họ chuyển tôi đến một bệnh viện lớn hơn. Ba ngày sau, tôi hồi tỉnh, nhưng bệnh t́nh trầm trọng. Tôi thử đủ mọi thứ thuốc để hồi phục sức khỏe, nhưng không kết quả. Bác sĩ nói nếu tôi có thêm được một đứa con nữa, có lẽ t́nh trạng sức khỏe của tôi sẽ khá hơn. Sau nhiều khó khăn, tôi có thai.
Chín tháng sau, tôi vào bệnh viện để sanh nhưng không được. Bác sĩ đề nghị mổ, nhưng mẹ chồng tôi nhất định đ̣i phải cho tôi sanh theo lối thông thường. Để chiều ḷng bà, tôi phải chịu đau đớn trong hai tháng kế tiếp. Mẹ (ruột) tôi không chịu được cảnh này, nên bà đem cho tôi một chén thuốc bắc. Sau khi uống xong, tôi sanh được con tôi vào tháng thứ mười một. Nhưng tôi mất rất nhiều máu, và bất tỉnh luôn.
Hai tuần sau, mẹ chồng tôi đến thăm, và bảo tôi đi mua cho bà một ít gạo. Khi đem gạo từ chợ về, tôi thấy tôi bị xuất huyết nữa. Tôi chịu đau đớn suốt đêm, và chân tôi sưng tấy lên. C̣n lại một ḿnh, tôi tủi thân và khóc rất nhiều.
Khi con tôi được 4 tháng, một hôm tôi ra suối giặt quần áo, bỗng dưng con tôi bị ḍng nước cuốn trôi đi. Tôi nhào xuống nước vớt con tôi lên. Liền sau đó tôi bị sốt và đau bụng vô cùng. Bác sĩ nói tôi bị sưng ruột dư, và gửi tôi đến một bệnh viện lớn hơn tại Kwangju. Sau khi thử nghiệm, bác sĩ cho biết tôi bị đau ruột dư, viêm xương chậu, mang thai ngoài dạ con, và sốt. Tôi gần như sắp chết. Tôi muốn đi pḥng vệ sinh, nhưng họ đưa tôi lên bàn mổ.
Một tuần sau khi giải phẫu, tất cả những ǵ tôi ăn vào đều bị ói mửa ra hết. Đi pḥng tắm đối với tôi cũng khó khăn. Y tá cho là tôi giả đau nên họ ghét đá vào chân tôi. Khi tôi về nhà, đau đớn càng tăng thêm hơn nữa.
Khoảng một tháng sau khi giải phẫu, một cái ǵ đó cùng với máu và mủ từ vết thương chảy ra. Rosa, đứa con gái lớn của tôi la lên: "Mẹ ơi! Ruột mẹ đổ ra! Ḿnh phải làm ǵ, mẹ! Ḿnh phải làm ǵ bây giờ?" Mẹ con tôi chỉ biết ôm nhau khóc. Chúng tôi khám phá ra đó là miếng băng mà các bác sĩ bỏ sót lại trong bụng tôi kỳ giải phẫu lần trước!
Tôi đến pḥng mạch tại quê tôi mỗi ngày để họ làm thuốc cho tôi. Máu mủ tiếp tục chảy trong ba tháng kế tiếp. Tôi đành phải quay lại bệnh viện lớn nơi đă giải phẫu tôi. Bác sĩ nói v́ chứng viêm quá nặng nên tôi cần phải được giải phẫu một lần nữa. Tôi từ chối v́ tôi không đủ tiền. Tôi tiếp tục đến pḥng mạch miền quê tôi.
T́nh trạng mỗi ngày mỗi trầm trọng, và đau đớn ngày càng không chịu nổi. Tôi bị đưa vào bệnh viện một lần nữa, nhưng lần này th́ quá trễ rồi. Khi khám phá rằng tôi bị ung thư nặng, bác sĩ nói: "Chúng tôi đă cố gắng hết sức ḿnh. Thôi, chị về đi, và có ǵ ngon muốn ăn th́ cứ ăn." Ông muốn cho chồng tôi thấy hồ sơ bệnh lư, nhưng tôi hoảng sợ và ngăn ông đừng cho Julio biết. Tôi nghĩ thà chết c̣n hơn cho chồng tôi biết là tôi bị ung thư.
Sau khi nghe "án tử" ở bệnh viện, tôi về nhà, nhưng không bỏ cuộc. Tôi không muốn làm buồn ḷng mẹ tôi khi bà chịu cảnh góa bụa từ lúc mới 27 tuổi để nuôi nấng tôi, và nay chỉ nhờ cậy có một ḿnh tôi. Tôi phấn đấu hết sức, nhưng không tài nào đứng hoặc ngồi được. Phần thân thể của tôi tiếp giáp với sàn nhà trở nên chai cứng. Mẹ / và chồng tôi thay phiên xoa bóp cho tôi, nhưng thân xác tôi đă lạnh dần rồi. Huyết áp của tôi là 50 trên 40. Tôi không thể ăn uống ǵ được. Tĩnh mạch của tôi rắc rối sao đó nên cũng không thể chuyền thuốc bồi dưỡng qua ngả này được. Mặc dầu vậy, tôi vẫn sống.
Một vài bà trong giáo hội tin lành Trưởng Lăo đưa tôi đến thánh đường của họ một vài lần, và đưa tôi về nhà, mặc dầu tôi muốn đến một nhà thờ Công giáo. Một hôm, hai bà "trưởng lăo" đến thăm và an ủi tôi. Khi họ ra về, họ nói chuyện với nhau ở pḥng kế bên. Một người nói:"Tội nghiệp cho chị ta quá. Đời sống qúi giá thật, nhưng nếu chết đi th́ chị ta có thể giúp đỡ cho gia đ́nh chị ta nhiều hơn là sống." Người kia đáp: "Ừ, bà nói đúng đấy. Tại sao tôi lại không nghĩ đến điều này nhỉ." Tôi bèn chuẩn bị hóa chất độc cyanide (xi-a-nit) và viết 7 lá thư - cho mẹ, chồng, và 4 đưa con tôi, và cho người nào sau này sẽ là vợ kế của chồng tôi.
Lập gia đ́nh với anh Julio
Lúc được 2 người con
Ánh sáng chiếu rọi
Trong khi tôi đang nghĩ đến cha tôi và cách thức làm thế nào để thực hiện ư định th́ chồng tôi bất chợt về nhà sớm hơn mọi khi và nói: Em à! Hôm nay ḿnh đi viếng một nhà thờ Công giáo đi!" Vậy là chúng tôi đến nhà thờ Công giáo Naju.
Tôi nói với vị linh mục:
"Thưa cha, nếu quả thực có một Thiên Chúa th́ Ngài quá tàn ác! Tại sao tôi lại phải uống chén đắng này (sự chết)? Tôi đă làm ǵ để phải chịu cay đắng như vậy?"
Tôi nghĩ như vậy là Chúa không công bằng tí nào. Tôi nghĩ là tôi đă sống một cuộc sống tốt lành bất chấp bao nhiêu gian truân. Tôi đă giúp rất nhiều người ăn mày, tôi không trả đũa những người làm hại tôi;
Nhưng vị linh mục nói:
"Thế chị không biết rằng đau khổ là một ân huệ c̣n lớn hơn cả sức khoẻ hay sao? Chị đă nhận được ơn đặc biệt này với thân thể bệnh hoạn của chị. Tôi không có diễm phúc nhận được ơn đó như chị. Chị hăy tin tôi."
Khi nghe vị linh mục nói như vậy, th́ tôi tin ngay và tôi đáp "Amen". Lúc đó, thân xác tôi vẫn lạnh như một ḥn đá bỗng nóng bừng lên và mồ hôi đổ ra ướt đẫm toàn thân. Thần Khí Thiên Chúa tác động trong tôi. Chúng tôi quyết định theo đạo, và mua một số đồ tại nhà sách giáo xứ. Tôi đặt một pho tượng Đức Mẹ và một đóa hoa hồng trên tủ đựng quần áo, và đốt một cây nến. Và tôi bắt đầu cầu nguyện.
Ngày thứ ba, tôi nghe tiếng nói của Đức Giêsu: "Hăy lại gần Kinh thánh. Kinh thánh là Lời của Cha". Tức khắc tôi mở Kinh thánh ra và thấy đoạn tin mừng theo thánh Luca, 8: 40-48. Đoạn đó nói về một người phụ nữ bị băng huyết trong 12 năm. Bà tin rằng nếu bà đụng được vào gấu áo của Chúa th́ bà sẽ lành. Khi bà đụng vào áo Chúa và được chữa lành th́ Chúa nói: "Này chị! Ḷng tin của chị đă cứu chị. Hăy đi b́nh an!" Cũng có câu chuyện về đứa con gái của ông Gai-a nữa. Chúa nói với ông Gai-a: "Ông đừng sợ. Cứ vững tin, th́ con ông sẽ sống!" V́ ông Gai-a đă tin, nên con ông sống lại. Tôi tin rằng những lời nói này cũng dành cho tôi nữa nên tôi thưa "Amen!" Ngay lúc đó, tôi hoàn toàn được khỏi bệnh ung thư và cả các chứng bệnh liên hệ khác nữa.
Tôi cảm thấy như muốn chạy, muốn bay. Tôi bắt đầu đi nhà thờ Công Giáo và mở một tiệm trang điểm phụ nữ. Tôi tham gia "Phong Trào Đoàn Sủng" và Đạo Binh Đức Mẹ. Đời tôi tràn đầy vui mừng và yêu thương.
Thiên Chúa mở cửa Thiên Đàng sau ngày tôi hoán cải
Tháng Chạp 1980. Trong một buổi canh thức cầu nguyện thâu đêm, người hướng dẫn nói: "Đêm nay, một người nào đó sẽ nhận được nhiều đặc sủng". Tôi tin rằng điều này cũng sẽ thực hiện nơi tôi. Khoảng 3 giờ sáng, anh hướng dẫn hỏi mọi ngướ: "Anh chị em muốn ǵ?" Tôi lập tức nguyện rằng: "Lạy Chúa, con muốn được tăng trưởng về mặt tinh thần! Con muốn được lớn lên về phần thiêng liêng!" Đáp lại, Đức Chúa cho tôi nh́n thấy nhiều cảnh tượng vô cùng lạ lùng. Tôi ngạc nhiên quá độ đến nỗi thân xác tôi cứng đơ như người tê bại.
Điều mà Chúa cho tôi nh́n thấy là một sự diễn lại tất cả mọi sự đă xảy ra trong đời tôi - Tôi bị cậu tôi đánh đập nhiều lần khi tôi giúp việc cho cậu; tôi làm việc trong một nhà máy ngày này qua ngày khác từ sáng đến chiều mà không được trả một đồng xu lương; tôi bị một số người đánh đập v́ họ không muốn chia lời cho tôi trong một cơ sở kinh doanh tôi hùn vốn chung với họ; tôi bị hành hạ nhiều lần v́ cha tôi không c̣n sống nữa; và nhiều chuyện khác mà tôi không muốn nhớ lại. Tôi bắt đầu khóc lóc cay đắng, v́ tôi ư thức rằng, đứng trên phương diện con người, tôi không thể nào sống được cho đến bây giờ, nhưng đó là v́ Thiên Chúa đă ǵn giữ tôi.
Tôi cũng cầu nguyện cho những người đă hành hạ tôi: "Lạy Chúa, xin thương xót bao nhiêu người ấy! Họ hành động như vậy chính là v́ con đó. Họ là những khí cụ Chúa dùng để rèn luyện cho con. V́ vậy, họ là nạn nhân v́ con." Tôi không thể ngưng khóc v́ ư thức được rằng họ chịu đau khổ v́ tôi. "Lạy Chúa! Xin tha thứ cho kẻ tội đồ này! Xin tha thứ cho kẻ tội đồ này!" Tôi tiếp tục cầu xin ơn tha thứ.
Trong khi tôi hết sức sám hối và cầu xin Chúa tha tội cho tôi, th́ cửa Thiên Đàng bỗng mở ra và một luồng ánh sáng cực mạnh đổ xuống trên tôi. Tôi cũng nghe những lời sau đây ba lần: Cửa Thiên Đàng đă mở rồi. Tôi trở thành một người hết sức nhỏ bé, thấp hèn, và âu lo cầu nguyện: "Lạy Chúa, xin mở rộng ḷng con hơn nữa! Xin mở rộng ḷng con thêm nữa!"
Cho đến lúc đó, tôi vẫn tưởng là tôi đă sống một đời tốt lành và không hề làm một điều ǵ sai quấy. Cảm nghĩ kiêu ngạo này được thay thế bằng ư thức rằng tôi là người tội lỗi hơn hết. Thân xác tôi càng cứng đơ hơn nữa. Một số người phải đỡ cho tôi về nhà. Trong khi nằm xuống sàn, tôi cầu nguyện: "Lạy Chúa, dù sống hay chết, con xin phó thác mọi sự trong tay Chúa!"
Thiên Chúa trao sứ mệnh
Ba ngày sau, tôi nghe tiếng Chúa một lần nữa: "Này con! Thiên Chúa đă tác động trong tim tôi tớ của Ngài. Con hăy mau mau trỗi dậy! Dù con không xứng đáng, Cha cũng sẽ dùng con để cho thiên hạ biết Cha!"
Khi nghe những lời ấy, tôi ngạc nhiên hết sức và tôi lập tức đứng dậy. Tôi biết là tôi được mạnh khoẻ trở lại. Tôi cảm thấy như muốn bay. Đức Chúa phục sinh sau ba ngày. Ngài cho tôi đứng dậy sau ba ngày bệnh hoạn và thống hối. "Vâng, lạy Chúa! Con hoàn toàn thuộc về Chúa. Xin Chúa sử dụng con theo Thánh Ư Chúa!"
Trong ba năm sau đó, Chúa ban cho tôi đủ mọi thứ tôi mong muốn - ngay cả những thứ tôi chỉ nghĩ thoáng qua trong đầu. Lúc nào Chúa cũng cho tôi thấy là không có điều ǵ mà Chúa không làm được.
Chúa cũng cho tôi nh́n thấy ư nghĩ trong đầu óc người khác và hiểu được bản chất các căn bệnh của họ. Chính v́ vậy mà tôi cảm nghiệm nhiều đau đớn không chịu nổi. Chúa cho tôi thấy những người làm việc cho Chúa và tưởng rằng họ ở sát cạnh Ngài nhưng lại là những người gây đau đớn cho Ngài nhiều hơn và đóng đanh Ngài với những chiếc đanh lớn hơn. Tôi cầu nguyệän thật nhiều cho họ.
Khi Đức Giêsu cỡi lừa vào thành Giê-ru-sa-lem, nhiều người trải lá cây và áo khoác của họ dưới chân con lừa để hoan nghênh Ngài. Nếu con lừa nghĩ rằng thiên hạ hoan nghênh nó chứ không phải hoan nghênh Đức Chúa th́ chuyện ǵ sẽ xảy ra? Nếu con lừa vui sướng nhảy nhót th́ chuyện ǵ sẽ xảy ra cho Đức Giêsu đang ngồi trên lưng nó? Vâng, trong khi làm việc Chúa, có thể chúng ta không khiêm nhường và nghĩ rằng chính chúng ta chủ động. Khi đó, chúng ta sẽ hất Chúa té xuống đất. Nghĩ rằng điều này cũng có thể xảy ra với tôi khiến tôi ớn lạnh xương sống. Khi tôi tham gia sinh hoạt trong phong trào Đoàn Sủng, nhiều người ưa thích tôi và cứ bảo tôi ra đứng trước mặt họ. Nhưng giờ đây, tôi ước mong làm việc trong khiêm nhường kín đáo. Tôi cầu xin: "Lạy Chúa, con đă nh́n thấy đủ rồi. Xin Chúa đừng cho con xem thêm nữa. Nếu Chúa có thể dùng con vào việc ǵ cho những người tội lỗi hiện đang đóng đanh Chúa được hoán cải, th́ con xin được sống một đời đau khổ. Lạy Chúa! Con thật bất xứng, nhưng nếu con có thể đóng góp một phần hết sức nhỏ vào công cuộc của Chúa, th́ con xin vui ḷng dâng hiến những đau khổ của con lên Chúa!" Vậy là tôi tận hiến đau khổ và bản thân tôi cho kẻ tội lỗi được ơn hoán cải.
Từ đó về sau, nhiều lần tôi đă chịu những nỗi đau đớn khôn tả xiết. Ba năm sau, tôi lại dọn ḿnh chết nữa. Trong khi đi dự giờ thánh tại Kwangju (Quang-giu), tôi cầu xin cùng Chúa: "Lạy Chúa! Dù sống con cũng thuộc về Chúa! Dù chết con cũng thuộc về Chúa! Xin thánh ư Chúa được thực hiện!" Trong giờ cầu nguyện cộng đồng hôm đó, tôi được hoàn toàn b́nh phục.
Từ đó, Chúa đă ban cho tôi đau khổ, và phục hồi sức khỏe cho tôi mỗi khi cần thiết. Từ 30 tháng 6, 1985, Thiên Chúa ban cho chúng tôi nước mắt và huyết lệ của Mẹ Thánh Ngài qua trung gian một pho tượng Đức Mẹ đặt tại nhà chúng tôi, và sau này, dầu thơm cũng chảy từ pho tượng ấy. Ngài cũng gửi nhiều thông điệp rất cần thiết cho tất cả chúng ta.
Đức Chúa cũng đă mạc khải nhiều dấu lạ ai cũng nh́n thấy được qua việc Ḿnh Thánh biến đổi h́nh dạng, và cho Ḿnh Thánh Chúa hiện xuống trong Nhà Nguyện Naju vài lần, v́ có quá nhiều con cái Chúa không chấp nhận sự kiện Ngài đến với chúng ta dưới dạng thức ăn v́ t́nh Ngài yêu thương chúng ta.
Tôi, một kẻ tội lỗi, chỉ có thể cầu xin và hy vọng rằng tất cả chúng ta hăy hoán cải và sống theo tinh thần các thông điệp của Đức Mẹ, và lên con Tàu Cứu Độ của Đức Maria, để được cứu rỗi. Điều tôi muốn cho riêng tôi là sống một cuộc đời ẩn dật, cầu nguyện cho một thế giới đă trở nên hoang vu&ldots; Vinh quang thuộc về một ḿnh Chúa mà thôi!
Lạy Chúa là Ánh Sáng và là Đấng Cứu Độ con! T́nh yêu đẹp đẽ và ngọt ngào, hy sinh và mồ hôi cũng đẹp đẽ và ngọt ngào như vậy. Để cho đoá hoa t́nh yêu đẹp nở rộ, con muốn yêu cả cái lạnh thấu xương của mùa Đông và dâng lên Chúa những đau đớn vẫn không ngừng đến với con, noi gương các thánh tử đạo. Con ước nguyện được an ủi Chúa như hạt lúa rơi xuống đất, chết đi để mang nhiều hoa trái!"
Toàn gia đ́nh trước tượng Đức Mẹ nhỏ lệ
Ngày 29 tháng Sáu, 1985, Julia và một số tín hữu giáo xứ đáp xe đi đến " Hoa Thôn". Mặc dù có cái tên thơ mộng, làng này là nơi trú ngụ của những người chịu bao nhiêu đau khổ khôn tả xiết. (Tính đến năm 1992 có cả thảy 2000 người). Tại đây, một vị linh mục Đại Hàn và mấy người trợ tá săn sóc những người ăn mày không nhà cửa, những người tật nguyền và bịnh hoạn không nơi nương tựa khác. Thấy sự cùng cực của bệnh nhân, Julia và các bạn của chị quá xúc động nên họ t́m lời an ủi từng người một khi ghé thăm từng pḥng. Julia nói chị nh́n thấy Đức Chúa Giêsu trong từng người một.
NHỎ LỆ LẦN ĐẦU
Sau khi từ " Hoa Thôn" về, Julia viết:
"Tôi về tới Naju lúc 11g 20 khuya 30 tháng Sáu (1985)... Tôi đọc kinh Mân Côi xin ơn trở lại cho kẻ có tội và cho cộng đoàn những người nghèo khổ ở "Làng Hoa". Khi đọc kinh Kính Mừng, tôi ngạc nhiên thấy vài giọt nước mắt chảy ra từ một con mắt của tượng Đức Mẹ. Tôi không chắc đó là nước mắt hay chỉ là vài giọt nước thường. Tôi đánh thức Julio đang ngủ gục. Lúc đó khoảng 12 giờ đêm. Để nh́n rơ hơn, cả hai chúng tôi ghé sát lại pho tượng và chúng tôi xác định đó là nước mắt thật.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy lúc 6 giờ và lập tức đến pho tượng để xem. Nước thánh mà tôi rảy lên pho tượng đă khô hoàn toàn. Nhưng nước mắt chảy từ mắt trái đêm hôm qua th́ nay chảy ra từ cả hai mắt. Trước khi rời nhà đi làm, Julio bảo tôi đừng cho ai hay cả về hiện tượng này, nhưng anh nói tôi phải cầu nguyện sốt sắng hơn."
Hiện tượng nước mắt mà một vài nước khác trên giới đă được biết đến trước kia, th́ nay đối với Đại Hàn là hoàn toàn mới mẻ. Địa điểm gần nhất bên ngoài Đại Hàn là Akita, Nhật Bản, nơi một số tín hữu Đại Hàn đă đến hành hương. Tin về hiện tượng nước mắt lan ra nhanh chóng và thiên hạ kéo đến từ khắp nơi để xem. Người ta kéo đến đông nghẹt các phố xá đến nỗi phải tổ chức một toán kiểm soát lưu thông.
Khách đến chỉ được phép đứng trước pho tượng một thời gian ngắn mà thôi, vừa đủ để đọc một chục kinh Mân Côi. Căn pḥng lúc nào cũng chặt cứng người. Ban đêm, pho tượng cũng chảy nước mắt, và thiên hạ cứ ùn ùn kéo đến. Julia và gia đ́nh không biết t́m đâu ra chỗ để nghỉ và họ ngủ bất cứ nơi nào có thể ngả lưng được. Mấy đứa con chị không biết kiếm chỗ nào để học bài. Ăn uống trở nên bất thường. Sinh hoạt trong gia đ́nh hoàn toàn bị xáo trộn. Nhưng Julio và các con anh chấp nhận mọi sự một cách vui vẻ. Trước kia, khi Julia bận việc ở giáo xứ, Julio nói, Anh dâng 50 % em cho Chúa. Sau hiện tượng nước mắt, anh nói, Từ rày trở đi, anh xin dâng 100 % em cho Đức Mẹ. Bây giờ, Julio cũng dành hết th́ giờ có thể có để phục vụ Mẹ. Lần chảy nước mắt đầu tiên này kéo dài gần 3 tháng.
JULIA NHẬN THÔNG ĐIỆP
Từ ngày 18 tháng Bảy 1985, Julia bắt đầu nhận được các thông điệp của Đức Mẹ và cả của Chúa nữa. Thông điệp gồm hai loại: một dành cho Julia để chị thăng tiến trên linh đạo, và một dành cho tất cả mọi người mà Julia có bổn phận phải quảng bá cho toàn thế giới. Đức Trinh Nữ mặc khải cho Julia hiểu tuổi thơ ấu thiêng liêng, con đường bé mọn của Thánh Nữ Têrêxa thành Lisieux. Mẹ dạy cho Julia biết rằng những lời cầu nguyện, sinh họat, đau đớn, và việc đền tội dâng lên Chúa v́ t́nh yêu và khiêm nhượng mà cùng hiệp ư với Mẹ th́ rất có giá trị trong việc cứu vớt các linh hồn.
Mẹ yêu cầu Julia giữ đức vâng lời, (ngay cả đối với những người thấp kém hơn ḿnh) và Mẹ cho Julia hay Mẹ hài ḷng vô cùng khi thấy có người chấp nhận những đau khổ dù là nhỏ mọn đến đâu. Đức Mẹ thường yêu cầu Julia phối hợp những đau khổ của chị với đau khổ của chính Mẹ do tội loài người gây ra.
Mẹ thường nói đến những nỗi đau đớn khôn tả của Mẹ khi trên khắp thế giới người ta sát hại hàng triệu trẻ thơ trong bụng mẹ của chúng. Mẹ cũng nói về những sự đau đớn khác mà Người phải chịu khi có biết bao nhiêu người chối bỏ Thiên Chúa, thờ ơ đối với cuộc Khổ Nạn của Con Mẹ, khinh mạn Mẹ, và hàng ngày căm thù lẫn nhau, kiêu căng, dâm bôn cũng như đối xử bất công với nhau.
Cùng với Con Mẹ, Đức Maria muốn cứu vớt các con cái thế gian của Mẹ càng nhiều càng tốt. Mẹ muốn cho ta thấu hiểu ḷng Mẹ buồn phiền qua nước mắt. Thông điệp của Mẹ th́ chỉ một ḿnh Julia nghe được mà thôi, nhưng nước mắt th́ mọi người đều có thể trông thấy được. Thông điệp ban cho toàn thế giới nhấn mạnh trên hết đến sự cần thiết phải cầu nguyện và khẩn trương hoán cải, rất phù hợp với giáo huấn của Tin Mừng mà Đức Mẹ đă nhắc nhở chúng ta qua nhiều lần hiện ra khắp nơi trên trái đất.;
Theo tiểu sử của Mác-Ta Rô-bin (Marthe Robin) th́ Đức Mẹ nói với chị là Giáo Hội tương lai sẽ thăng tiến nhờ vào các tâm hồn thánh hiến giáo dân. Lịch sử 200 năm giáo hội Công Giáo tại Triều Tiên là một thí dụ điển h́nh, và Naju là điểm cao nhất hiện nay. Nhiều người đến Naju để t́m lại t́nh yêu Chúa mà họ đă đánh mất. Nhiều người cảm nhận được những ơn lành bịnh, cả thể chất và tâm linh.
BIỂU HIỆN BÍ NHIỆM: XUẤT THẦN VÀ DẤU THÁNH
Cha Spies đă chứng kiến vài lần xuất thần của Julia trong khi chị cảm nghiệm nỗi đau đớn của Chúa bị đóng đinh. Chúng tôi trích chứng tá của ngài.
Ngày 19 tháng Mười 1987, kỷ niệm lần thứ nhất Đức Mẹ khóc huyết lệ, sau khi dự thánh lễ trước tượng Đức Mẹ, Julia xuất thần độ 1 giờ 20 phút và lần đầu tiên cảm nghiệm nỗi đau đớn cuộc Khổ Nạn của Chúa.Dấu đanh xuất hiện và máu chảy ra nơi bàn chân phải của chị.
Ngày 29 tháng Giêng 1988, Julia lại một lần nữa cảm nghiệm nỗi đau đớn của cuộc Khổ Nạn. Hôm đó, dấu đanh xuất hiện trên ḷng hai bàn tay của chị. Đau đớn khủng khiếp kéo dài trong hơn một tiếng đồng hồ.
Ngày 4 tháng Hai 1988, sau Thánh Lễ cử hành trước tượng Mẹ, Julia từ từ té ngửa ra và chị xuất thần. Lúc đó là 11g 40 sáng. Hai mươi phút sau, bất thần chị hét lên một cách thảm thiết; trong giây lát, thân thể chị có h́nh giống như Đức Chúa Giêsu trên Thánh Giá. Đức Mẹ hỏi Julia có muốn tham dự vào những nỗi đau khổ của Con Mẹ không. Chị bằng ḷng. Cảnh tượng chị bị đau đớn không thể chịu đựng nổi, và tất cả mọi người hiện diện hôm đó không cầm được nước mắt.
Tôi nhẹ nâng tay mặt của chị trong hai tay tôi. Máu từ vết thương nơi hai bàn tay chị chảy ra. Tôi xin Đức Mẹ thương xót chị và xin phép Mẹ cho tôi được thông phần vào nỗi đau đớn của người tâm phúc của Mẹ. Lát sau, tôi ban phép lành cho Julia, và sự đau đớn của chị chấm dứt vài phút kế đó. Chị từ từ mở mắt ra.
Cho đến tận ngày nay, Đức Thánh Trinh Nữ không ngừng nhắc nhở chúng ta về những nỗi đau đớn mà Đức Giêsu và chính Mẹ phải gánh chịu. Mẹ đă chỉ lối cho ta quay về với Chúa, thánh hóa bản thân, và tham gia vào công cuộc cứu độ của chính chúng ta, trong sự kết hiệp với Mẹ và với Đức Chúa Giêsu...
Ngày Chúa Nhật 5 tháng Sáu 1988, lễ Ḿnh Máu Thánh Chúa Kitô, chính Chúa Giêsu hiện ra với Julia. Mặc dù đau đớn quá đỗi, chị cũng cố gắng đến nhà thờ dự Thánh lễ chiều với sự trợ giúp của vài người khác. Ngay sau khi rước Ḿnh Thánh Chúa, chị cảm thấy máu đầy trong miệng... Chị xuất thần và nh́n thấy Chúa Giêsu bị đóng đanh và đổ máu... Đức Giêsu ban cho chị một thông điệp dài và quan trọng. Sau khi thông điệp chấm dứt, Chúa tự tháo gỡ tay mặt của Ngài ra và ban phước lành cho Julia. Chị làm dấu Thánh Giá, mở mắt ra... và nh́n thấy vị linh mục cũng đang ban phép lành cuối Thánh Lễ. Những người phụ giúp cho Julia trong khi chị xuất thần đều rất ngạc nhiên và hết sức vui mừng. Các Kitô hữu trong giáo xứ rất quí mến Julia, chồng và con chị. Nhiều người đến tham gia vào việc tông đồ của chị một cách rất quảng đại, và chăm bón vun xới hoa trái đầu mùa v.v.
Linh mục tiền nhiệm của giáo xứ Naju, Cha Gioan Hee-Dong Park, và cha sở đương nhiệm (vào thời gian cha Spies viết chứng tá) Cha La-da-rô Lee mà đă từng nh́n thấy Đức Mẹ chảy nước mắt nhiều lần, đều ủng hộ sứ mạng mà Đức Mẹ giao phó cho các ngài qua trung gian đôi vợ chồng Julio-Julia với nhiều phấn khởi và thiện cảm. (Xem các thông điệp ngày 19 - 10 - 1987) Julia tiếp tục cảm nghiệm những đau đớn kinh khủng -- đặc biệt là những đau đớn mà Đức Mẹ yêu cầu chị nhận để cứu vớt các linh hồn phạm tội ác giết hại trẻ thơ ngay trong tử cung của mẹ chúng.
Vào tháng Mười Một 1988, Julia và chồng đi Nhật Bổn. Họ tháp tùng nhóm hành hương đến Akita để tôn kính Đức Thánh Trinh Nữ. Chính tại Akita, trong một cộng đoàn nữ tu Nhật Bổn, một tượng gỗ Đức Mẹ đă chảy nước mắt thường và huyết lệ 101 lần. Đức Giám Mục Itô đă công nhận sự kiện này và chính thức cho phép tôn kính thánh tượng. Phê chuẩn được ban bố ngày lễ Phục Sinh, tháng Tư 1984. Tại Nhật Bổn, Julia đă nhận được một thông điệp của Đức Mẹ. (Xem thông điệp ngày 6 tháng 11, 1988).
Vào ngày 5 tháng Bảy 1989, lễ thánh Anđrê Kim, linh mục đầu tiên và là thánh bổn mạng của hàng giáo phẩm Triều Tiên, tử đạo ngày 16 tháng Chín 1846, tượng Mẹ khóc huyết lệ trong gần 3 giờ liền, và sau đó là nước mắt thường cho đến ngày 10 tháng Bảy. Chính trong dịp này mà một thông điệp quan trọng được ban bố cho hàng linh mục.
Ngày 16 tháng Năm 1991, khi Julia rước Ḿnh Thánh trong thánh lễ do hai linh mục từ Philipin (qua cùng với khoảng 30 khách hành hương) đồng tế tại nhà thờ giáo xứ Naju, Ḿnh Thánh chảy máu trong miệng chị. Hai vị linh mục đều chứng kiến việc này cũng như những người hành hương khác nữa. Người ta đă chụp h́nh. Ngày đó, pho tượng bắt đầu khóc trở lại.
Tại Naju, Đức Maria khóc nước mắt thường và huyết lệ nhiều như vậy là để lôi kéo sự chú ư của nhân loại và của Gíáo Hội đến những đau khổ của Mẹ do biết bao nhiêu người gây ra v́ họ sống trong t́nh trạng mắc tội trọng đến độ có thể đưa đến một sự trừng phạt rất gần kề cho toàn thể thế giới và sự trầm luân đời đời của chính họ -- nếu họ không nhanh chóng trở về với Chúa để xin được tha thứ, và nếu họ không thay đổi lối sống.
Do đó ta có thể hiểu tại sao Mẹ Thiên Quốc của chúng ta lại can thiệp và liên tiếp ban thông điệp cho chúng ta như vậy.