Lời Chuyển Cầu Lên Mẹ La Vang

Con nay trở lại La Vang
Chắp tay chào kính Mẹ hằng mến thương
Bao người gởi gắm nhờ con
Cầu xin lên Mẹ giúp luôn khẩn nài
Bởi v́ họ nghĩ con đây
Là người đáng Mẹ tin ngay nghe lời
Thực con cảm thấy luôn hoài
Là người chẳng xứng van nài Mẹ đâu
Nhưng con chỉ dám nguyện cầu
Với lời Mẹ giúp để nào Chúa thương
Ban cho họ được muôn ơn
Bao người khao khát van lơn chuyển lời
Đây là bao ư của người
Một bà ngoài tám mươi rồi khấn xin
Cho bà đang bệnh triền miên
Hoành hành than xác gây nên hằng ngày
Mắt mù chẳng thấy ǵ đây
Phải nhờ người khác giúp ngay nhu cầu
C̣n bao bệnh tật dường nào
Dày ṿ ngày tháng tiêu hao than người
Bà xin với Mẹ nhậm lời
Cầu bàu cùng Chúa để Ngài thương ban
Cho bà mau hưởng thiên đàng
Đă bao phiền phức thế gian hoành hành
Một người gởi gắm xin ân
Muốn con cầu Mẹ ơn lành xuống cho
Gia đ́nh mau chóng sum hoà
Chồng con cách biệt phương xa lâu về
Mong cho cuộc sống đề huề
Đúng theo ư Chúa luôn th́ dậy răn
C̣n bao người khác xin ân
Gia đ́nh an mạnh, sống lành an vui
Mọi người sống tốt ở đời
Xứng con cái Chúa gương soi cho người
Con xin mạo muội đặt nơi
Dung nhan toà Mẹ những lời dám xin
Mẹ dâng lên Chúa nhân hiền
Hầu Ngài thương đoái nhận liền lời van
Cho con cái Chúa ân ban
Giúp nhau luôn sống chứng nhân Nước Trời
Con cầu xin Mẹ nhậm lời
Tŕnh lên với Chúa nhóm người Mai Linh*
Hiện nay đương sống quên ḿnh
Chăm lo phục vụ chúng sinh lỗi lầm
Mắc vào tệ nạn dân gian
Đợi chờ thần chết đến lần dắt đi
Xin cho họ được kiên tŕ
Chuyên lo giúp đỡ trọn bề tha nhân
Dẫn đưa đến chốn b́nh an
Trong ơn nghĩa Chúa thương ban phước trời
MẸ ƠI XIN MẸ NHẬM LỜI
MUÔN NGƯỜI TUÔN ĐẾN VAN NÀI MẸ THƯƠNG


Lời cầu tư tế Vũng Tàu
2-8-2005

Mai Linh: Nhóm phục vụ bệnh nhân SIDA ở tại tỉnh B́nh Phước

TRỞ LẠI LA VANG
Thế Hùng, CSsR
 

Đă 28 năm, nay tôi mới có dịp trở lại La Vang. Một ngày cuối tháng 7 vào lúc 8 giờ sáng, sau khi dùng điểm tâm bún ḅ tại một quán ăn nhỏ ở thành phố Huế, tôi vội vàng leo lên chiếc xe van Toyota 15 chỗ ngồi cùng với một số người thân trực chỉ ra La Vang. Đoạn đường từ Huế ra La Vang chỉ độ 60 km (gần 38 dặm) nhưng cũng phải mất gần 1 tiếng rưỡi đồng hồ chúng tôi mới có thể đến đó bởi v́ dẫu là đường trải nhựa nhưng lởm chởm và gồ ghề chứ không phẳng ĺ như xa lộ bên Mỹ. Lạïi nữa, đoạn đường Huế-La Vang như hầu hết các đoạn đường của quốc lộ 1 nối liền Bắc-Nam có bề ngang chỉ vừa đủ cho 2 chiều xe chạy nên việc qua mặt cũng phải cẩn thận. Đó là chưa kể đến đoạn đường ra La Vang phải đi ngang qua một số thị trấn nhỏ thành thử xe phải chạy chậm lại để tránh đụng khách bộ hành hay người đi xe đạp.
Từ ngoài quốc lộ 1, vượt qua những đám ruộng và đám tre xanh là bóng dáng ngôi tháp cổ của Thánh đường La Vang hiển hiện từ xa. Từ đây, vào Thánh Địa La Vang chiếc xe chạy theo con đường trải nhựa dài khoảng 2 km. Được biết con đường này chỉ vừa mới hoàn tất vào đầu năm nay với kinh phí lên khoảng 2 tỉ đồng Việt Nam (khoảng 145 ngàn đô la Mỹ). Trước đây khi chưa làm đường nhựa này, khách hành hương La Vang phải đi ṿng ở Quảng Trị dài thêm 2 km. Con đường này sau đó được rẽ làm 2 lối chạy dọc theo 2 bên Công Trường Mân Côi.
Gọi là Côâng Trường Mân Côi, công trường này được xây trong đầu thập niên 60, có 15 tượng đài ghi lại 15 chặng Mầu nhiệm Đức Mẹ Mân Côi bị hư hại nhiều v́ chiến tranh nhưng đă được phục hồi ngoại trừ vẫn c̣n 5, 6 chặng. Phóng tầm mắt từ Cổng Tam Quan tức là ngơ vào Công Trường Mân Côi, hiện đang c̣n làm để kịp cho ngày Đại Lễ sắp đến, người ta có thể thấy một dải gạch lát xanh chạy giữa Công Trường đến Lễ Đài trước mặt dẫn đến Thánh đường La Vang mà nay chỉ c̣n lại tháp chuông đổ nát và loang lổ những vết bom đạn của trận chiến Hè 1972.
Khi xe chạy vào gần ngôi tháp cổ, người tài xế cho tôi biết là tôi nên xuống xe để anh đưa xe vào băi đậu qui định. Bước ra khỏi xe, nh́n đồng hồ dù chưa đến 9 giờ rưỡi sáng, tôi cũng đă cảm thấy ngay cái nóng hừng hực tạt vào mặt của khí trời Quảng Trị. Hàng mấy chục quán ăn tư nhân được dựng lên ngay trong khuôn viên Linh Địa, nghe nói mỗi quán phải trả cho chính quyền xă đến 1 triệu đồng VN (75 đô Mỹ) để được phép hoạt động. Nghe nói băi đậu xe cũng vậy đủ chỗ cho khoảng 100 xe buưt đậu, cũng do chính quyền địa phương quản lư và thu tiền dù rằng vùng đất này trước đây nằm trong khuôn viên của Thánh Địa La Vang. Thật vậy, trước đây tổng số đất ở Linh Địa La Vang vào khoảng 50 hecta nhưng sau 1975, diện tích đất trên đây đă thu hẹp lại chỉ c̣n hơn 10 hecta v́ số đất c̣n lại được chia cho những gia đ́nh cách mạng gọi là "nhà thẻ đỏ". V́ thế tính ra, chiều dài của Linh Địa La Vang chỉ c̣n có từ Cổng Tam Quan đến sau lưng Nhà Thờ La Vang mà nay đă bị tiêu hủy; c̣n chiều ngang của Linh Địa thu hẹp lại chỉ c̣n từ Linh Đài nằm ở tay phải Nhà Thờ, nơi có công tŕnh ba cây đa bằng bê tông cốt sắt do Kiến trúc sư Ngô Viết Thụ thiết kế cho đến nhà ở của các nữ tu Ḍng Mến Thánh Giá La Vang ở bên trái.
Đi bộ lại phía tháp cổ đổ nát, nh́n lên trên tôi thấy có treo một băng vải h́nh Đức Mẹ La Vang tuyệt đẹp, phía dưới có một băng vải trắng với hàng chữ xanh "Cùng Mẹ La Vang tiến về Năm Thánh Cứu Độ 2000". Đây là chủ đề của Năm Toàn Xá Đức Mẹ La Vang (từ 1.1.1998 đến 15.8.1999) được khai triển theo tinh thần và nội dung Tông thư "Tiến Về Ngàn Năm Thứ Ba" của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II. Để cho ngôi tháp chuông khỏi bị hư hại thêm, vào tháng 9/1997, Đức Cha Nguyễn Như Thể của Tổng Giáo phận Huế đă cho người phủ lớp hoá chất lên toàn bộ công tŕnh.
Bước qua cửa của tháp chuông, ngôi thánh đường bằng gạch được xây trong những năm 1925-1928 trong thời Đức Cha Lư (Allys) chỉ c̣n trơ lại một mảng mặt trước và mặt sau. Sau cuộc chiến 1972, đây là phần duy nhất của ngôi thánh đường c̣n sót lại cùng với ít cột kèo. Tháng 9/ 1997, Đức Cha Nguyễn Như Thể đă cho người hạ các cột này xuống và một ngôi nhà tiền chế lợp tôn màu xanh được dựng lên trên nền cũ của ngôi Thánh đường. Nơi đây có đặt Nhà Tạm để khách hành hương đến cầu nguyện, chầu Thánh Thể và dâng Thánh Lễ khi có mưa. Cảnh tượng tàn phá của ngôi tháp cổ và thánh đường thật khác xa với một h́nh ảnh tôi c̣n ghi lại trong kư ức vào dịp Đại hội lần thứ 17 vào năm 1970. Dù lúc đó chỉ mới cậu bé 10 tuổi, tôi cũng nhớ là đă chen chân cùng với khách hành hương trong ngôi thánh đường đẹp đẽ này và từng ngắm bảng treo có h́nh Đức Thánh Cha Gioan XXIII trong sắc chỉ nâng Đền thánh La Vang lên bậc Vương Cung Thánh Đường ngày 22.8.1961. Nay tất cả đă bị chiến tranh tàn phá.
Như đă nói, một Lễ Đài đă được dựng lên nằm giữa Công Trường Mân Côi và ngôi tháp. Được khởi công đầu tháng 6/1998, thể theo ư Đức Cha Nguyễn Như Thể, Lễ Đài được làm theo mô h́nh Tế Đàn Nam Giao, tức là đàn tế lộ thiên của các vua Nguyễn thời xưa ở Huế. Như thế Lễ Đài gồm có 3 tầng chồng lên nhau tượng trưng cho thuyết tam tài: Thiên, Địa, Nhân. Hai tầng vuông tức là tầng Nhân cách mặt đất 30 cm và tầng Địa cách mặt đất 1m6. Tầng trên cùng h́nh tṛn gọi là tầng Thiên hay Viên đàn cách mặt đất 2m4. Màu sắc của mỗi tầng cũng khác nhau, được quét vôi theo lối Thiên thanh Địa hoàng, nghĩa là tầng Địa đượïc quét vôi màu vàng và tầng Thiên được quét vôi màu xanh. Nền của mỗi tầng được lát bằng những gạch đỏ. Trong dịp Đại Lễ 13-15/8/98 sắp đến, tầng Thiên là nơi để bàn thờ và chỗ ngồi của các giám mục c̣n tầng Địa là vị trí của các cha đồng tế.
Lên xuống Lễ Đài là 4 cầu thang của mỗi tầng hướng ra 4 phía Đông, Tây, Nam, Bắc. Dọc theo hai bên những cầu thang này là những h́nh khắc con rồng phủ phục. Quanh mỗi tầng Thiên và Địa có những trụ đèn nhỏ: 12 ngọn cho tầng Thiên và 24 ngọn cho tầng Địa. Trên Lễ Đài có 9 cái lọng, đường kính 7m, làm bằng khung sắt cứng có thể chịu được sức gió 100 km/giờ: 4 cái phủ vải vàng ở tầng Địa (cao cách mặt đất 6m2), và 5 cái phủ vải xanh ở tầng Thiên trong đó 4 cái chung quanh cao cách mặt đất 9m2 và một cái ở giữa 11m8 có hàn một cây thánh giá, vừa là biểu tượng của Kitô giáo vừa có tác dụng như một kim thu lôi nối với chân lọng xuống dưới đất.
V́ đă gần đến giờ lễ (10 giờ), tôi rảo bước lại Linh Đài Đức Mẹ. Dưới tàng cây đa bằng bê tông, tượng Đức Mẹ vẫn đứng đó tiếp tục hiện diện với đoàn con Việt qua bao cơn thăng trầm của đất nước. Trên bàn thờ dưới chân tượng là một dăy những canh nhựa đủ loại, đủ cỡ chứa đầy nước mà lát nữa đây sẽ được một vị linh mục làm phép trước khi được khách hành hương đưa về nhà dùng. Xuống mấy bậc thang bên phải của Linh Đài là một bàn thờ đă được bày sẵn hoa nến chuẩn bị cho Thánh Lễ sáng cho khách hành hương kẻ đứng người ngồi hiện cũng đang qui tụ gần đấy. Kể từ ngày khai mạc Năm Toàn Xá vào ngày 1.1.1998, hằng ngày đều có phái đoàn hành hương cả Bắc lẫn Nam đến đây để tạ ơn và xin ơn Đức Mẹ La Vang cũng như để lănh nhận ơn Toàn xá. Nhưng đặc biệt kể từ tháng 6 trở đi, con số khách hành hương tăng vọt, trung b́nh mỗi ngày đều có từ 200-300 người. Vài ngày trước khi tôi đến, có một phái đoàn hành hương từ Giáo phận Vinh lên đến cả ngàn người, trong đó có cả một đội kèn tây. V́ lúc đầu chính quyền chỉ cho phép Đại Hội La Vang năm nay được tiến hành trên qui mô Giáo phận Huế, những giáo hữu từ các giáo phận xa xôi đă lũ lượt thay phiên nhau đi hành hương sớm hơn ngày Đại Hội chính thức (13-15/8/98). Những nhà thờ hay Đại Chủng viện ở Nha Trang, Qui Nhơn, Đà Nẵng, hay Huế trở thành những trạm nghỉ chân của những phái đoàn này.
Thường mỗi phái đoàn hành hương đến La Vang ở lại một ngày một đêm. Buổi sáng, giáo dân có thể đến xưng tội với các cha. Giáo phận Huế đă cố gắng cung cấp từ 2 đến 3 cha mỗi ngày để giúp khách hành hương hoà giải với Thiên Chúa bắt đầu từ 9 giờ sáng. Sau đó là Thánh lễ ở bàn thờ dưới chân Linh Đài lúc 10 giờ có ban ơn Toàn Xá. Sau Thánh Lễ vị linh mục chủ tế sẽ làm phép nước Đức Mẹ do khách hành hương đặt ở Linh Đài. Chiều đến, vào lúc 3 giờ chiều có cha ngồi toà tiếp tục giải tội . . . Tối đến từ 7 giờ đến 8 giờ là giờ tĩnh nguyện tại Linh Đài Đức Mẹ qua đó khách hành hương được hướng dẫn cầu nguyện và hát cho Mẹ. Dĩ nhiên, nếu ai ở lại đêm phải đăng kư tạm trú với chính quyền địa phương.
Thánh lễ 10 giờ chấm dứt th́ trời càng trở nên nóng bức. Nhằm tránh cái nắng thiêu người cũng như để cầu nguyện, tôi quay lại nền Nhà Thờ La Vang cũ, đă thấy một nhóm phụ nữ lớn tuổi, không biết thuộc giáo phận nào, ngồi trên những chiếc ghế đẩu đặt gần bàn kiệu Đức Mẹ La Vang sơn son thếp vàng để cầu nguyện chung với nhau. Nhà thờ mái ngói hay mái tôn đâu có ǵ quan trọng cho bằng là được đến với Mẹ, cầu nguyện cùng Mẹ.
Sau một lúc cầu nguyện, tôi đi đến Nhà Khách số 1 là một khu nhà 2 tầng vừa mới hoàn thành trong tháng 7 này. Gồm có 15 pḥng, Nhà Khách số 1 hiện đang cho một số linh mục và nữ tu tạm trú nhưng vào 3 ngày Đại Hội sẽ chỉ dành riêng cho các Giám mục. Gặp một nữ tu làm việc tại đây, tôi đưa cho chị số tiền mà một số giáo dân Việt Nam ở Mỹ nhờ tôi xin lễ và khấn cho họ tại Thánh Địa La Vang. Biết chúng tôi chưa ăn cơm, một chị nữ tu đề nghị với tôi và những người thân cùng đi xuống Nhà Khách số 2 cách đó vài trăm thước để ăn trưa. Đúng ra, để được ăn tại Nhà Khách này, khách hành hương thường phải báo trước cả ngày để chuẩn bị. Có lẽ thấy tôi sợ làm phiền nên chị nữ tu khuyên tôi đừng lo, khoảng 15 phút là có thức ăn ngay. Thật ra tôi cũng không muốn ghé vào các quán cóc gần đấy để ăn v́ bụi bặm cùng nắng nôi kinh khủng.
Thừa lúc chờ đợi cơm trưa, tôi đi vào tiệm bán đồ lưu niệm gần đấy. Ai ai đến La Vang cũng phải ghé mua đồ lưu niệm ít nhiều. Có đủ các tranh ảnh, băng nhạc đạo, áo thun, . . . với giá cả cũng không mắc lắm.Vừa trả tiền cho ít món đồ mới mua, tôi t́nh cờ gặp một linh mục quen biết vốn cũng có tham gia trong ban tổ chức của Đại hội sắp đến. Ngài cho tôi biết, dù gặp nhiều khó khăn nhưng việc tổ chức cũng tạm ổn. Ban tổ chức đă có sẵn 2 máy phát điện chạy dầu 100 KVA và 25 KVA để có thể độc lập với ḍng điện ngoài đường. Phần âm thanh đă được hợp đồng với một số người ở Sài G̣n. Áo lễ gồm 33 chiếc kim tuyến vàng cho các giám mục và 500 cho các linh mục đồng tế. Về y tế sẽ do nữ tu bác sĩ Ḍng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm (Phú Xuân) chịu trách nhiệm với một trạm xá dă chiến. Riêng phần nhạc phụng vụ gồm có 3 ca đoàn; mỗi ca đoàn gồm 100 ca viên đại diện cho mỗi miền đất nước và phụ trách một ngày. Ngoài ra c̣n có những em trong đội múa sẽ tŕnh diễn vào tối 14.8 do các nữ tu Ḍng Phaolô giúp tập. Biết được những cố gắng nỗ lực của những người phụ trách tổ chức, cách riêng Giáo phận Huế, cho ngày Lễ Hội lớn nhất của Giáo hội Công Giáo trong hơn 20 chục năm nay, tôi thật sự thán phục tinh thần phục vụ v́ Chúa và v́ Mẹ của họ.
Tṛ chuyện một lúc, tôi tạm chia tay với vị linh mục rồi cuốc bộ trên con đường đất đến Nhà Khách số 2. Đây là khu nhà 1 tầng vớùi 100 giường kê sát nhau, đă được sửa chữa đầu năm 1998. Căn nhà khách được dự trù để đón tiếp các linh mục dự Đại Hội. Chỉ với giá b́nh dân 5000 đồng VN (40 xu Mỹ) mà khách ăn có được 3 món đàng hoàng lại ngồi trong nhà thoáng mát và sạch sẽ. Ăn uống xong th́ đă hơn 1 giờ chiều rồi. Được biết chiều nay sẽ có Đức Tổng Giám mục Nguyễn Như Thể từ Huế ra dâng Thánh Lễ cùng với 50 linh mục đồng tế để cầu nguyện cho công cuộc chuẩn bị Đại Hội sắp đến. Ngài cũng sẽ họp với các linh mục trong Ban Tổ chức và duyệt toàn bộ chương tŕnh múa cung đ́nh và diễn nguyện trong ngày Đại Hội. Rất tiếc, tôi không thể ở lại đây hết ngày để tham dự những biến cố này và vào 3 ngày Đại Hội chính thức, tôi sẽ không có mặt v́ bận chuẩn bị hành lư để trở về Hoa Kỳ. Nhưng dù chỉ đến với La Vang trong vài tiếng đồng hồ, tôi cảm thấy thoả ḷng phần nào. Sau 28 năm dài xa cách, tôi đă trở lại La Vang với tuổi đời không c̣n trẻ nhưng tâm t́nh của tôi đối với Mẹ La Vang năm nao vẫn c̣n đấy, vẫn muốn được nép ḿnh trong cánh tay dịu hiền của Mẹ, vẫn cần lời Mẹ an ủi vỗ về.
Trên con đường nhựa chạy trong Linh Địa La Vang để ra trở lại quốc lộ 1 hướng về Huế, tôi đă gọi người tài xế dừng lại 2 lần để tôi cố chụp lấy vài tấm h́nh nữa. Tôi không biết lúc nào sẽ có dịp trở lại La Vang lần nữa nhưng hy vọng rằng khi tôi trở lại, một ngôi thánh đường mới đẹp đẽ hơn, khang trang hơn dành cho Mẹ sẽ được dựng lên trên nền cũ của ngôi thánh đường đổ nát hôm nay. Nhưng có lẽ điều quan trọng nhất mà Mẹ muốn nhắn nhủ với tôi hôm nay là hăy học theo Mẹ, hăy sống theo tinh thần của Mẹ băèng một ḷng phó thác và trung thành với Thiên Chúa.
Lạy Mẹ La Vang, xin hẹn gặp lại Mẹ vào một ngày gần đây
 

Chúc Xuân Ất Dậu – 2005

Giờ xuân điểm, trao lời chúc mới
Mấy vần xuân trao gởi chân thành,
Tưng bừng mai nở đầu cành,
Ḷng xuân ấm áp : an lành thương yêu.

Xuân Ất Dậu, hồng ân Thánh Thể,
Phúc lộc trời ban lễ “Man-na”,
Nuôi đoàn dân thánh đường xa,
Vượt qua dương thế về nhà Cha yêu.

T́nh Xuân ôi thật cao siêu
Như “gà mái mẹ ấp yêu con đàn”,
Giang rộng cánh, mở tay ban,
Muôn ngàn lộc thánh, b́nh an xác hồn.

*********

Gà năm Dậu, ba lần nhắc nhở:
Thanh tẩy hồn sạch sẽ tinh anh,
Phêrô sám hối chân thành,
Khóc mừng v́ Chúa chỉ nh́n trách đau.

T́nh Xuân Chúa, bao la nhân hậu,
Chẳng bến bờ, thấm thấu muôn nơi,
Chúc Xuân chúc tụng Chúa Trời,
T́nh xuân cảm tạ muôn đời Chúa Xuân.

**********

Xuân Thánh Thể, La Vang đất Mẹ,
Trọn cuộc đời, Thánh Thể kết liên,
T́nh xuân thắm thiết Mẹ hiền,
Ơn xuân hồn xác, thánh thiêng dư đầy.

Mẹ La Vang, đến tại chốn này,
Hứa một lời c̣n măi chẳng phai,
Tin càng mạnh, phúc càng dày,
Lộc xuân Mẹ hái trao tay con cười,

Tiếng gà gáy nhắc con Mẹ hỡi,
Chỗi dậy mau Chúa gọi mỗi ngày,
Tiệc Thánh Thể, chén nồng say,
Ban đầy ân lộc tháng ngày chở che.

Phúc Lộc Thọ, cây xuân Đài Mẹ,
Cậy Tin Yêu, mạnh mẽ khẩn nài
Mẹ thương độ kiếp trần ai,
Vượt ngàn nguy khó ngày mai an lành.

Xuân Thánh Thể là Xuân Ánh Sáng,
Xuân an hoà sức sống thần linh,
Lộc xuân vui hưởng trọn t́nh,
Phúc xuân ấm áp : an b́nh yêu thương.

 Amen.

 

VỀ LA VANG, NHÀ MẸ TRĂM GIAN
Lê Đ́nh Bảng

Ơi cái nắng của mùa thu tháng tám
Đă vàng hơn, như không thể vàng hơn
Đưa nhau về, thầm hỏi Huế, sông Hương
Vẫn mải miết một ḍng xanh ngút ngát ?

Chiều, ra ngóng phía chân mây nhoà nhạt
Nhớ mỗi cung đường, bến băi, nhà ga
Chừ La Vang, tàu chợt ghé Đông Hà
Những thấy đông vui, lên phường, lên phố

Vô tới Cổ Thành đầy hoa lựu đỏ
Có lũ ve ran thiêm thiếp ngoài vườn
Có cả nồng nàn mùi rạ rơm thơm
Bên nớ, bên ni, đất đồng bỏng rát

Đèo Cả, đèo Ngang, song Gianh, Bố Trạch
Váng vất câu ḥ, ví dặm, cầm ca
Em từ Hội Lim văn hát đêm qua
Mớ bảy mớ ba, lên đường giục giă

Đất phương Nam vẫn bốn mùa yên ả
Khẳm nhịp thuyền lơi, cơm trắng cá tươi
Em ở Tây Nguyên cao ngất đỉnh trời
Mang cái chông chênh làm qua dâng Mẹ

Nguyện sống thác trọn một đời dâu bể
Với bát cơm thơm, hạt ngọc của trời
Hai trăm năm rồi, đập đá, nung vôi
Cứ măi hoang sơ, bạt ngàn cây cỏ

Mẹ bảo chúng con chịu thương chịu khó
Yêu lấy đời song đời cát, lênh đênh
Đồng trũng, đồng chiêm, chân cứng đá mềm
Trải mấy gieo neo, nhọc nhằn, ai thấu?

Về La Vang, nơi đất lành chim đậu
Đến mạch nguồn sâu, ḍng nước mát trong
Như hồn ḿnh đương ríu rít trông mong
Như mắt đợi dưới hoa kề thảng thốt

Bước khe khẽ, kẻo làm đau quả ngọt
V́ hương bay cao trọng rất mượt mà
Để tơ trời, mạch đất chạm vào da
Để mưa móc thấm nhuần miền tơ tóc

Đây Thánh Thể chảy đầy nguồn châu ngọc
Này T́nh Yêu nên máu thịt nhiệm mầu
Đă no rồi ơn phước cả gồm thâu
Mà miệng lưỡi đẫm từng lời thiêng thánh

Thỉnh một hồi chuông, trời quanh mây tạnh
Niệm một câu kinh, mưa thuận gió hoà
Dỗ danh nhau, sợ mai mốt chia xa
Ra Bắc, vô Nam, chập chùng quan ải

Tàu đi rồi, bỏ nhớ nhung ở lại
Người về xuôi, ai xuống phố, lên ngàn
Giữ giùm nhau, này tràng chuỗi La Vang
Là kho báu của lời vang muôn ư

Mẹ gửi gắm, dặn ḍ hai thế kỷ
Những lúc gian truân, hăy đến chốn này !
Chúa Hài Nhi, Mẹ bồng ẵm trên tay
Đă hoá đá, làm dụ ngôn huyền tích

Giữa trời đất, giữa phong rêu, tịch mịch
Hai trăm năm, tầng tháp cổ hoang tàn
Mỗi lau lách, ngỡ trùng khơi bát ngát


Mời em đến những non phơi dào dạt
Bồi hồi làm sao, mỗi chuyến trở về
La Vang bây chừ, một cơi một quê
Bóng cả cây cao, xanh ngành xanh ngọn

Giữa trưa nắng, mượn lá sen làm nón
Nhờ tay em che quạt mát trên đầu
Đứng thật gần để nghe tỏ ḷng nhau
Những khấn khứa thầm th́ c̣n e ấp

Mẹ ẩn nhẫn trong gió Lào hầm hập
Hai trăm năm nghe băo lũ tràn bờ
Giữa hồng trần và tịch diệt, hư vô
Giữa khoảnh khắc thu ṃn mỏi

Nay, lễ trọng, mười phương vui trẩy hội
Quỳ trang nghiêm ngay trước của đền vàng
Hỏi bao giờ nhà Mẹ mở trăm gian
May túi ba ngang đựng đầy nhân đức

Và cảm xúc c̣n tươi nguyên rạo rực
La Vang ơi, sao đi dễ, khó về ?
Bởi, khi hồn ḿnh, hồn đất, hồn quê
Đă hoà quyện thành đức tin, ḷng đạo

Là giọt mồ hôi ướt đầm lưng áo
Là mạch giếng thơi hay bát nước đầy
Là quả thanh trà mọng chín trên cây
Nhớ như nhớ buổi đốt đồng ngút khói

Ơi cái nắng của mùa Thu vời vơi
Lưu luyến người ơi, người ở, đừng về

LA VANG THÁNH ĐỊA

(Trong tập LA VANG QUÊ MẸ)

Phủ Cam 1968,TRẦN QUANG CHU


Non nước La Vang thắm lạ kỳ,
Đây vùng Thánh Địa dấu in nguy.
Người về xin đứng xa xa chút,
Bởi đấy huyền linh: chốn Phượng Tŕ.

Thánh điện vang vang bài thánh ca,
Vương cung d́u dặt khúc Avê.
La Vang vạn vạn ḷng con thảo,
Hợp xướng: Kính mừng Maria…

Thánh địa La Vang chốn hành hương,
Người về xin nhớ viếng Tôn Nhan.
Tung hô Đức Mẹ là Thiên tuế
Toàn vẹn, toàn năng: Trinh Nữ Vương,

Thánh địa La Vang của miền Trung
Có hoa sim tím nở ven rừng,
Cây đa đại thụ c̣n lưu dấu
Những tấm ḷng son đă tuyên xưng.

Kính cẩn nghiêng ḿnh bên giếng thánh,
Đưa tay hái ngọn lá vằng thiêng,
Thuở xưa nơi ấy nhiều ơn lạ:
-Cứ địa an toàn của đức tin.

Thánh địa La Vang của Việt Nam
Người về xin lưu bút đôi hàng:
-“Hôm nay, một ngày nơi Đất Thánh
Con tạ ơn Đức Mẹ La Vang.”